Chương 9: (Vô Đề)

Lúc Thương Hàn tỉnh lại, chân trời đã ám màu màu đen, cô thấy bản thân ngày hôm nay rời giường quá sớm, liền với lấy chiếc di động đặt ở đầu giường lên xem giờ, vừa thoáng thấy những con số Thương Hàn lập tức ngồi bật dậy, cô cảm giác thời gian vẫn còn sớm, ai ngờ hiện tại đã là 5 giờ chiều rồi. Thương Hàn không hiểu vì sao mình lại ngủ lâu như vậy, cô mơ hồ nhớ mình vừa ngủ không an giấc, mơ thấy rất nhiều sự việc loạn thất bát tao, chuyện buồn cười nhất chính là tự nhiên còn mơ thấy mình mang thai, thật đúng là điên rồ. Thương Hàn vỗ vỗ cái đầu sắp đau đến vỡ tung của mình, đột nhiên nhớ tới, hình như hôm qua mình có nhặt được một đứa nhỏ.

Đứa nhỏ đâu rồi?

Thương Hàn nhanh chóng quét quanh căn phòng một lần, không một bóng người, lòng cô treo lên, cô thất thiểu đi xuống giường, mở ra cánh cửa phòng ngủ, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, huyền tâm cũng một lần nữa yên ổn trở lại.

Bảo Bảo đang ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sô pha trong phòng khách xem TV, cô bé vẫn đang mặc cái váy màu hồng nhạt lúc Thương Hàn ôm trở về ngày hôm qua, hai chân nhỏ đung đưa, đôi mắt tập trung xem TV, bộ dạng cực kỳ chuyên chú, Thương Hàn nhìn liếc qua TV show, thì ra là hoạt hình sói đuổi cừu, màu sắc tươi tắn trẻ con rất thích, nội dung phim cũng đơn giản, khó trách Bảo Bảo lại xem hăng say đến vậy.

Bảo Bảo đang xem TV, chớp mắt nhìn thấy Thương Hàn đang ở phía sau mình, cô bé hai mắt tỏa sáng, không thèm xem TV nữa, nhảy phóc xuống sô pha, chạy đến trước mặt Thương Hàn, hai tay cô bé ôm lấy đầu gối của cô, ngẩng đầu cười tít cả mắt: "Mama!"

"Bảo Bảo, cháu dậy rồi sao không gọi cô dậy nấu cơm cho ăn, muộn như vậy, chắc cháu phải đói bụng lắm rồi?" Thương Hàn ngồi xổm xuống, sửa sang mái tóc rối loạn của Bảo Bảo: "Bảo Bảo muốn ăn cái gì? Cô làm cho cháu."

"Con không đói." Bảo Bảo lắc lắc đầu, ôm cổ Thương Hàn, thần bí nói bên tai: "Mama, vừa rồi mẹ lớn đến đó."

Thương Hàn cả kinh: "Cái gì? Vừa rồi người nhà cháu đến? Cô ấy đâu rồi? Giờ cô ấy ở đâu? Bảo Bảo, về sau cháu phải nhớ kỹ, không được tùy tiện mở cửa cho người lạ, biết chưa? Vạn nhất là kẻ bắt cóc thì phải làm sao?"

Bảo Bảo dường như không hiểu: "Kẻ bắt cóc là gì ạ?"

"Kẻ bắt cóc?" Thương Hàn nghĩ nghĩ, lộ ra một nụ cười xấu xa, giương nanh múa vuốt làm mặt quỷ: "Kẻ bắt cóc chính là người xấu, người rất rất xấu, kẻ bắt cóc sẽ bắt Bảo Bảo rời khỏi mama, không cho Bảo Bảo được gặp mama đấy."

"Không! Bảo Bảo không muốn không được gặp mama!" Bảo Bảo bị Thương Hàn dọa, sợ tới mức sắp khóc, lo lắng hét lên: "Vừa rồi là mẹ lớn đến! Không phải là kẻ xấu! Không phải!"

"Được rồi được rồi, đó không phải là người xấu." Nhìn Bảo Bảo như vậy, Thương Hàn đoán người vừa đến là thân nhân của Bảo Bảo: "Bảo Bảo, mẹ lớn là ai, cháu nói cho cô biết được không?"

"Mama thật ngốc, ngay cả mẹ lớn cũng không nhớ." Bảo Bảo cười lăn lộn trong lòng Thương Hàn: "Mẹ lớn tên là Thành Lăng, mama không nhớ ra Bảo Bảo, sao đến cả mẹ lớn cũng không nhớ, mama thật ngốc, haha..."

Thành Lăng? Thương Hàn nháy mắt mấy cái, ngạc nhiên.

Tiếp đó, cô từ đầu đến chân đánh giá lại Bảo Bảo một lần. Đừng nói, thật sự giống, cái miệng nhỏ và đôi mắt to này, càng nhìn càng giống Thành Lăng. Thương Hàn đột nhiên có một ý tưởng lớn mật, hay là... Đây là con riêng của học tỷ?

"Bảo bảo, tối hôm qua cháu nói cháu họ gì?"

"Họ Thành ạ, Thành Bảo Bảo."

"Khoan đã! Là họ Trần hay họ Thành?"

Nhưng mà Bảo Bảo mới 5 tuổi, nghe không hiểu hai chữ này có gì khác nhau: "Mama đang nói gì vậy ạ?"

Thương Hàn nghĩ Bảo Bảo nhỏ như vậy, hỏi cũng bằng thừa, cô vỗ ót, trực tiếp gọi điện thoại cho Thành Lăng đi, như vậy cho đơn giản, cô có nên trực tiếp hỏi học tỷ đến đây không?

Sau khi điện thoại được đả thông, Thương Hàn đột nhiên hối hận, cô cứ như vậy lỗ mãng hỏi học tỷ có con riêng hay không à? Nhưng bất quá hối hận không còn kịp nữa rồi, tiếng cười của Thành Lăng từ trong di động truyền vào trong tai của Thương Hàn: "Hiếm khi nào Thương Hàn chủ động gọi điện cho tôi, hôm nay có phải mặt trời mọc ở đằng Tây rồi không đấy?"

"Học tỷ, quả thực xin lỗi, em..."

"Nói đi, có chuyện gì nào? Trừ bỏ xin phép ra tôi đều phê chuẩn, em xin nghỉ một ngày hôm nay rồi, cũng nên đi làm đi."

"Em... Em chỉ muốn hỏi, học tỷ, chị có... Chị có..." Có con rơi hay không...

"Có cái gì hay không? Thương Hàn, có phải em lại xảy ra chuyện gì không?"

"Không... Không có việc gì... À, học tỷ, em còn có việc, không quấy rầy chị nữa, hẹn gặp lại!" Nói rồi, Thương Hàn quyết đoán cúp điện thoại xuống.

Cái bộ dạng lúng túng này của cô làm cho Bảo Bảo lại càng được dịp cười nhạo: "Hì hì, mama đúng là quỷ nhát gan, sợ nhất mẹ lớn."

"Ai... Ai sợ cô ấy chứ!" Trái tim Thương Hàn trống rỗng, cô nhớ mình sáng nay vốn định đưa Bảo Bảo lên sở cảnh sát tìm cha mẹ, không nghĩ mình ngủ thẳng đến tối, lúc này trời đã tối rồi, đưa Bảo Bảo đi cũng không còn thích hợp nữa, có lẽ nên đợi thêm một ngày, ngày mai cô sẽ đưa Bảo Bảo đi.

Nhưng mà... Ngày mai học tỷ không cho phép nghỉ... Thương Hàn cam chịu nghĩ, hay là để Bảo Bảo ở đây thêm vài ngày nữa, thứ 7 cô được nghỉ, đưa đi cũng không muộn.

Lại nói, Bảo Bảo có khi chính là con riêng của học tỷ, nếu học tỷ không vội, thế thì mình vội cái gì? Có lẽ nên đợi đến khi học tỷ trống việc, cô sẽ hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!