Chương 8: (Vô Đề)

Thương Hàn muốn dẫn Bảo Bảo lên sở cảnh sát tìm cha mẹ, buổi sáng cô dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho Bảo Bảo, bánh bao là Thương Hàn cuối tuần gói kỹ rồi bỏ vào trong tủ lạnh, hấp lên là có thể ăn được, sau đấy cô lại rán hai quả trứng, hâm nóng hai cốc sữa, chuẩn bị đi gọi Bảo Bảo rời giường, đúng lúc đó thì có tiếng chuông cửa vang lên.

"Đến đây đến đây." Thương Hàn tháo tạp dề xuống, rửa tay rồi đi ra ngoài mở cửa, tự hỏi không biết đó là ai, sáng sớm thế này đã đến nhà cô.

Cửa vừa mở, thì ra là Thành Lăng, hai tay ôm theo một đống đồ ăn đứng ở trước cửa nhà Thương Hàn, mũi ửng đỏ thở ra khí trắng: "Thương Hàn, chào buổi sáng."

"Học tỷ? Sao chị lại tới đây?"

"Tới giao bữa sáng." Thành Lăng lắc lắc hai cái túi to chứa đồ ăn sáng: "Sao nào? Em không chào đón hả?"

"Không, hoan nghênh hoan nghênh, đương nhiên là hoan nghênh, có ăn sao em lại không chào đón cho được." Thương Hàn cười cười mời Thành Lăng vào nhà.

"Ở ngoài cửa tôi ngửi mùi là đã biết em đang hấp bánh bao rồi." Thành Lăng tùy tiện đặt túi đồ ăn của mình lên bàn cơm, áo khoác còn chưa kịp cởi, cầm cái bánh bao lên cắn một miếng lớn, cô khép hờ mắt, vẻ thỏa mãn: "Lâu lắm rồi không ăn bánh bao em làm." Cô khen ngợi mấy câu đã muốn ăn đến cái thứ hai.

Thương Hàn có chút bất ngờ: "Nói như vậy trước kia học tỷ đã từng nếm thử bánh bao em làm sao?"

Động tác Thành Lăng nhai nuốt của Thành Lăng đình chỉ, nhưng rồi rất nhanh khuôn mặt lại khôi phục dáng vẻ tươi cười: "À chưa, chỉ là tôi tưởng tượng ra, có được không?"

"Ừm, đương nhiên là được rồi." Thương Hàn bày ra toàn bộ đồ ăn Thành Lăng mang đến, nhìn bao bì là có thể nhận ra ngay, đây là điểm tâm của tiệm Kim Phượng ở thành nam, Thương Hàn thực sự thích điểm tâm của cửa hiệu kia, chỉ là chỗ đó cách nhà quá xa, cô lười đi, một năm chỉ có cơ hội ăn vài lần, Thương Hàn mở to mắt nhìn Thành Lăng, vẻ mặt phức tạp, học tỷ sao lại biết rõ khẩu vị của mình như vậy? Những thứ mang đến đều là những món mình thích nhất.

Thành Lăng dường như nhìn thấu cô, cô nuốt xuống cái bánh bao thứ 4, nháy mắt mấy cái mỉm cười: "Tôi tùy tiện mua, không biết là em có thích ăn không."

Tùy tiện? Cái sự tùy tiện này cũng tinh tế quá đi.

"Đúng rồi, không phải em nói là nhặt được đứa bé, muốn đưa nó lên đồn cảnh sát à? Đứa bé đâu rồi?" Thành Lăng hỏi, đưa tay với lấy cái bánh thứ 5, cô bị Thương Hàn đánh ở trên mu bàn tay một cái khiến cho phải giật mình rụt trở về, che mu bàn tay ai oán: "Thương Hàn, có vài cái bánh bao thôi mà? Em vẫn còn đúng không?"

"Chị ăn đến 5 cái rồi, đây là điểm tâm, ăn nhiều như vậy dạ dày chị sao chịu nổi?" Thương Hàn đẩy đẩy cái đĩa bánh bao dịch đến một đầu khác, tự nhiên nói giống như thể đã nói cả trăm nghìn lần, Thành Lăng nghe lại cảm thấy kinh ngạc.

Lòng của cô đột nhiên cực kỳ vui sướng, bất giác làm ra vẻ mặt hưng phấn nhìn Thương Hàn, cô ấy vẫn như bình thường, giống như không cảm thấy lời nói của mình có chút nào không đúng.

Vẻ hưng phấn trên mặt Thành Lăng trong nháy mắt cô đọng rồi biến mất, cô cúi đầu, thừa dịp Thương Hàn xoay người, cô âm thầm thở dài.

Bản thân còn trông mong cái gì chứ, đã 5 năm rồi, mình còn có thể hy vọng cô ấy nhớ ra được cái gì chứ.

"Tiểu Hàn, cho tôi ăn thêm 1 cái, 1 cái thôi, đi mà... Tiểu Hàn... Cô dâu nhỏ... Vợ à... Cục cưng..."

"Ăn cái gì? Chị bị đau dạ dày còn ăn, bác sĩ đã dặn rồi, chị phải ăn ít đi, sáng sớm chị ăn nhiều như vậy dạ dày chịu được sao?"

"Được rồi, nếu em không chịu để tôi ăn bữa sáng, thế thì để tôi... Ăn em nhé!"

"Ha ha ha... A Lăng, chị đừng làm bậy nữa ha ha ha... Em ngứa..."

Xa tựa kiếp trước, nhưng lại gần như mới ngày hôm qua.

Thành Lăng lại không thể kiềm chế tự đắm chìm trong những hồi ức của bản thân, mãi cho đến khi trong phòng ngủ của Thương Hàn truyền đến một tiếng hét, Thành Lăng biến sắc, vọt vào trong phòng ngủ của Thương Hàn: "Thương Hàn, có chuyện gì vậy?"

"Bảo Bảo... Bảo Bảo không thấy đâu nữa!" Tay Thương Hàn run rẩy nâng lên, đầu ngón tay chỉ vào chiếc giường.

Thành Lăng nhìn theo hướng ngón tay của cô ấy, trên giường bừa bộn quần áo trẻ con, màu xanh da trời, bên trên có hình chuột Mickey.

Thành Lăng nhìn bộ quần áo kia, gương mặt trở nên trắng bệch, cô đi qua cầm lên bộ đồ nhỏ, năm ngón tay nắm chặt lớp vải dệt, nắm chặt đến độ lộ rõ các khớp xương trắng bệch, hai tay run run, đôi môi không còn tí máu.

"Bộ đồ này... từ đâu mà đến?" Thành Lăng cầm bộ quần áo kia tới gần Thương Hàn, bức cô ấy vào trong một góc phòng, ngón tay của Thành Lăng bám chặt bả vai của cô ấy, lạnh lùng nói: "Bộ đồ này từ đâu mà em có!"

"Em không biết... Em không biết..." Thương Hàn ngẩng đầu, bất lực nhìn Thành Lăng: "Học tỷ, Bảo Bảo không thấy đâu, con bé... con bé mới nãy còn ngủ ở đây, chị giúp em tìm Bảo Bảo, có được không?"

"Con bé vừa rồi còn ở chỗ này, Bảo Bảo ở đây, mặc bộ đồ này, ngủ ở trong lòng em." Thương Hàn đoạt lấy bộ đồ kia từ trên tay Thành Lăng, cô ôm nó vào trong ngực: "Bảo Bảo không thấy đâu nữa, học tỷ, em làm mất Bảo Bảo rồi!"

"Em làm mất Bảo Bảo rồi." Cô thất thần nghiêng người tựa vào trong lòng Thành Lăng, lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!