Chương 10: (Vô Đề)

Thương Hàn nhập vào một cái ký hiệu cuối cùng, đè xuống nút Crtl+S, lưu lại toàn bộ thiết kế và tư liệu, cô buông chuột xuống xoa xoa hai con mắt đã khô sáp, duỗi cái eo mệt mỏi, đôi mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bầu trời lúc này đã tối đen, xa xa đèn đuốc xen kẽ những bóng cây, studio của họ nằm ở trên tầng cao, lúc này cho dù có căng tai lên cũng không thể nghe ra được một chút âm thanh gì.

Thương Hàn dời tầm mắt từ cửa sổ trở lại, nhìn đồng hồ báo thức trên máy tính, còn 5' nữa là 2 giờ sáng, trái tim cô thắt lại, vì bận rộn mà quên mất thời gian, thế nào đã đến giờ này rồi, không biết Bảo Bảo ở nhà một mình thế nào. Thương Hàn nghĩ, cơ thể theo bản năng muốn đứng lên, cô mặc vào chiếc áo lông quen thuộc, quàng lên chiếc khăn quàng cổ rồi chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng khi cô vừa đứng dậy định đi ra cửa, ngồi ở bàn làm việc phía đối diện, Thành Lăng vẫn không hề nhúc nhích, ngón trỏ cùng ngón giữa bàn tay phải vẫn đang nắm chặt chiếc bút, đôi mắt của cô ấy khóa lại trên người Thương Hàn, hai đồng tử trong bóng tối cực kỳ bắt mắt, giống như là đang phát sáng, đôi mắt cô ấy gắt gao nhìn chằm chằm vào Thương Hàn, giống như chó sói nhiều ngày đói bụng ở trong tuyết đang chăm chăm theo dõi con mồi.

Thương Hàn bước được nửa bước bỗng nhiên dừng lại, cô bị Thành Lăng nhìn như vậy, trong lòng không khỏi sợ hãi, chân lui về sau từng bước, đến khi đập vào cạnh bàn mới miễn cưỡng ổn định lại được, cô nuốt nuốt nước miếng, thử thăm dò hỏi: "Học... Học tỷ, chị xem... Dự án đã hoàn tất rồi, nếu như không có chuyện gì nữa... em về trước nhé?"

Nói xong, Thương Hàn dựa vào cái bàn làm việc kia chờ Thành Lăng đáp lại, nhưng Thành Lăng vẫn duy trì tư thế nhìn chằm chằm vào Thương Hàn, chớp cũng không thèm chớp mắt, Thương Hàn đợi vài phút không có kết quả, lá gan to lên, lại hỏi thêm một lần nữa, Thành Lăng vẫn không có phản ứng gì, trong lòng Thương Hàn nổi lên một hồi trống, bước nhanh đến bên cạnh Thành Lăng, năm ngón tay lắc lắc trước mặt cô ấy: "Học tỷ?

Học tỷ?"

"Hở?" Mắt Thành Lăng chớp chớp, giật mình một cái, rốt cục đã chịu động đậy, cô giương mắt nhìn Thương Hàn, có chút mờ mịt: "Xong rồi?"

Biểu cảm của cô ấy giống như vẫn còn trong mơ, mái tóc dài luôn luôn mềm mại phiêu dật ở nơi đỉnh đầu cũng hơi nhếch lên một chút độ cong, giống như là vừa tỉnh ngủ, Thương Hàn dường như chưa từng thấy qua một Thành Lăng nhìn ngốc ngốc đáng yêu như vậy, khóe miệng bất giác cong lên, cô bất đắc dĩ nghiêng đầu: "Đúng vậy." Giọng nói quen thuộc ôn nhu, giống như là đang nói chuyện ngày thường, ngay cả Thương Hàn cũng không phát hiện ra, thật giống như cô và boss nên dùng ngữ khí như vậy để trao đổi mới là hợp lẽ thường tình.

Thành Lăng nâng hai tay lên chà xát mặt, rốt cục cũng tỉnh táo trở lại, cô gật gật đầu, đứng dậy: "Đi thôi, cũng không còn sớm nữa, để tôi đưa em về." Đầu óc tỉnh táo, nhưng cơ thể lại không kịp thích ứng, lúc cô đứng dậy, lảo đảo một cái, may mắn là Thương Hàn đúng lúc đưa tay đón được, nếu không cô nhất định sẽ ngã sml lên bàn công tác.

Thương Hàn đỡ được Thành Lăng thì cười, bất quá không dám làm càn, ở bên tai Thành Lăng cúi đầu trêu chọc: "Học tỷ, lần đầu tiên em biết, thì ra còn có người có thể mở to mắt mà ngủ gà ngủ gật đấy."

Cô chỉ định trêu chọc Thành Lăng một chút, nhưng tiếng cười kia nhẹ nhàng đập vào trong tai Thành Lăng, cũng va đập lên trái tim cô vài cái, trong lòng Thành Lăng nóng lên, nửa người dường như ghé sát vào người Thương Hàn, cô gắt gao cắn răng, ngón tay cắm vào trong thịt. Thành Lăng rất mau chế ngự lại cảm giác này.

Muốn ôm cô ấy, hôn cô ấy, muốn đem cô ấy thu tiến vào máu thịt của mình.

Nhưng là Thành Lăng không thể làm gì, cô chỉ nắm chặt tay, dựa vào người Thương Hàn, lòng vừa đau, vừa hận.

Hận Thương Hàn sao lại có thể ích kỷ đến thế, một mình ẩn núp, khiến cho cô tìm không ra, rõ ràng là hai người cùng đau khổ, nhưng cô ấy lại cố tình ném hết lên người cô, làm cho cô hằng đêm bừng tỉnh trong cơn ác mộng.

Trong giấc mộng, Thương Hàn đang ôm đứa con của hai người nằm trong vũng máu, đứa bé xinh đẹp giống như một tiểu công chúa, trên chiếc váy nhỏ lấm tấm vết máu, trên đầu con bé máu tươi còn đang chảy, cơ thể nhỏ nhắn cuộn mình lạnh lẽo trong lòng Thương Hàn, lạnh lùng chất vấn, chất vấn vì sao Thành Lăng không cứu con bé, vì sao lại không cứu mama.

Thành Lăng sụp đổ trong những cảm xúc, nhưng cô không thể sụp đổ được, cô phải chống đỡ Thương Hàn, coi sóc Thương Hàn, chờ đợi một ngày Thương Hàn từng chút khá lên, một lần nữa gây dựng lại căn nhà đã sụp đổ của hai người. Nhưng Thành Lăng có cảm giác, mình đã có chút gắng không nổi nữa rồi.

Cái gương vỡ nát còn dính không lại được, huống chi là một cái nhà.

"Học tỷ, chị có gì không thoải mái à? Có muốn em đưa chị đến bệnh viện khám thử xem sao không?" Thương Hàn thấy Thành Lăng dựa vào mình thật lâu không cử động, chần chờ mở miệng hỏi.

"Không cần." Thành Lăng đứng dậy khỏi người Thương Hàn, mệt mỏi nhéo nhéo mũi: "Tôi vừa tụt huyết áp, bệnh cũ ấy mà, đi thôi, để tôi đưa em về, không phải em còn có một đứa nhỏ đang đợi ở nhà sao?"

Đúng là Thương Hàn lo lắng cho tình trạng của Bảo Bảo, cô nhìn Thành Lăng đã tỉnh táo trở lại, có vẻ không có gì nghiêm trọng, cô tìm thỏi socola ở trong túi, rồi đưa nó cho Thành Lăng: "Học tỷ ăn tạm thứ này đi, chắc là sẽ có hiệu quả đấy."

Thành Lăng lại giật mình: "Không phải là em không thích ăn socola à?"

"Chuyện này mà chị cũng biết ạ? Học tỷ đúng là thần." Thương Hàn khoát tay, cười nói: "Em không thích ăn thứ này, vừa đắng vừa ngọt, nhưng mà Bảo Bảo nhà em thích ăn, còn nhất định phải nhét vào trong túi em một thỏi, may mà để ở trong túi áo khoác, sẽ không sợ bị ôxy hóa." Lúc cô ấy nói chuyện cười đến vui vẻ, trong lời nói có chút ý khoe ra, sợ người khác không biết trong nhà cô có một Bảo Bảo biết nghe lời lại còn hiểu chuyện, bộ dạng này vẫn giống như trong trí nhớ của Thành Lăng 5 năm về trước.

Thành Lăng nhìn cô cười, nhưng trong lòng lại tràn ngập ưu sầu. Cô đã lén liên hệ với bác sĩ của Thương Hàn nhiều lần, mỗi lần bác sĩ đều đề nghị đưa Thương Hàn đến bệnh viện tiến hành dược vật trị liệu, nhưng trong lòng Thành Lăng mâu thuẫn, cô vẫn luôn cảm giác Thương Hàn là người bình thường, làm sao cô có thể nguyện ý để cho người yêu của mình trị liệu ở tại nơi dành cho bệnh nhân tâm thần được.

Rõ ràng Thương Hàn giống như là một người bình thường, phải, tựa như là một người bình thường.

Thương Hàn không thích ăn socola, người thích ăn socola là Thành Lăng, còn có Bảo Bảo.

"Học tỷ, chúng ta mau đi đi, Bảo Bảo ở nhà một mình, em sợ con bé có gì nguy hiểm." Thương Hàn thấy Thành Lăng lại bắt đầu ngẩn người, bèn thúc giục.

Thành Lăng nhìn cô một cái nhìn thật sâu, rồi chậm rãi gật đầu: "Ừ."

Thương Hàn gần đây ngày càng có dấu hiệu lún sâu vào bệnh, Thành Lăng cũng không thể không suy nghĩ lại về lời đề nghị của bác sĩ. Nếu như cô cứ câu kéo từng ngày một như vậy, lừa mình dối người để cho bệnh tình của Thương Hàn ngày càng nghiêm trọng thêm, chi bằng khẽ cắn môi hạ quyết tâm, dao sắc chặt đay rối, dù sao hiện tại Thương Hàn đã thành ra như vậy, sự việc còn có thể xấu thêm được đến đâu?

Thương Hàn được Thành Lăng đáp ứng, nét vui sướng trên gương mặt càng sâu, cô đã muốn khẩn cấp rời khỏi công ty, hướng về phía thang máy, trong đầu của cô đều là Bảo Bảo đang ở nhà, không có lòng dạ nào mà quan sát biểu tình cổ quái trên mặt Thành Lăng có ý nghĩa gì.

Nhà Thương Hàn ở rất gần công ty, trên xe hai người không nói một lời, thẳng đến khi xe dừng ở dưới nhà Thương Hàn, Thương Hàn tháo dây an toàn, nói lời cám ơn Thành Lăng rồi xuống xe, Thành Lăng cũng cùng theo xuống: "Thương Hàn, tôi cùng em tăng ca đến giờ này, trời đông giá rét, em cũng nên mời tôi lên nhà uống một ngụm trà nóng chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!