Chương 9: (Vô Đề)

Hiện tại, Phạm Đồng Đồng đã biết mình phải ngủ ở nơi nào, cũng biết giường của Thư Tiệp không có phần của mình, tới ban đêm, cô ngoan ngoãn ôm mền, nằm chết dí trên thảm sàn nhà, Thư Tiệp lên giường, cũng đã nằm xuống chờ tắt đèn, Phạm Đồng Đồng đột nhiên bật dậy, động tác mãnh liệt, phảng phất như có một cơn gió thổi qua.

Thư Tiệp bị cô làm cho hoảng sợ, trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía Phạm Đồng Đồng.

Phạm Đồng Đồng quay đầu đối diện với Thư Tiệp hỏi: "Sáng mai 7 giờ gọi tôi dậy nhé?"

Thư Tiệp lôi chiếc gối dưới đầu ra, biến nó thành cây búa giã vào đầu Phạm Đồng Đồng, ngữ khí không kiên nhẫn nói: "Biết rồi. Cô nói cả thảy 3 lần rồi đấy."

"À, thế à, à à, thế tôi đi ngủ, chúc ngủ ngon." Phạm Đồng Đồng trở xuống đất, biến mất khỏi giường của Thư Tiệp.

Thư Tiệp thở dài một hơi, khi cô đang vươn tay hướng đến chiếc đèn bàn cạnh giường, cái đầu kia lại nhổm lên. Thư Tiệp cầm gối đầu đập chuột. Phạm Đồng Đồng ôm đầu tránh né, đề nghị: "Tôi cảm thấy nên dậy lúc sáu rưỡi!"

"Tôi sẽ gọi cô từ hẳn bốn rưỡi!" Thư Tiệp nghiến răng nghiến lợi.

"Thế thì sớm quá." Phạm Đồng Đồng có vẻ không nghe ra khẩu khí tức giận của Thư Tiệp, ngược lại cảm thấy đây là một mẩu đối thoại ôn hòa và hợp lý.

Thư Tiệp tắt đèn, xoay người hướng về bên trong, không thèm để ý tới tên ngốc dưới giường kia.

Trong bóng tối, nhãn cầu Phạm Đồng Đồng quay tròn, đưa tay đẩy Thư Tiệp, Thư Tiệp dịch chuyển vào bên trong một chút.

Phạm Đồng Đồng quê độ, kéo chăn nằm xuống.

"Nhớ ngày mai 6 rưỡi gọi tôi dậy nhé. Tôi còn phải đi làm." Phạm Đồng Đồng trước khi ngủ cũng không quên nhắc nhở.

Thư Tiệp lấy điện thoại di động ra, đặt đồng hồ báo thức lúc 6 rưỡi sáng, nhạc chuông để bài Animals của Nickelback, chờ đến sáng mai, nếu chính mình dậy không nổi, nàng sẽ lấy điện thoại ném lên người người kia, xem cô ta có không chịu dậy không.

Đến khi trời thật sự sáng, ngược lại lại là Phạm Đồng Đồng tự giác thức dậy, một buổi tối ngủ thật là ngon, khiến cô bắt đầu quyến luyến cái chăn của mình. Trong khi cô đang hưởng thụ ổ chăn thì một trận gào thét kích động gần với bệnh tâm thần từ trên giường Thư Tiệp vang lên.

Phạm Đồng Đồng vội vã ngồi dậy, tiếng nhạc rock mãnh liệt giống như cái máy kéo nhiều năm chưa sửa, cộng với đủ loại tiếng ồn có thể khiến người ta điếc lỗ tai.

Cô leo lên giường Thư Tiệp, ở trên giường nhỏ của nàng tìm nơi phát ra tiếng động kia, cứ để mặc tiếng chuông báo thức kích động nhân tâm, Thư Tiệp vẫn như cũ chìm sâu vào trong giấc ngủ, không hề động tâm vì những âm thanh gào thét bên ngoài.

Phạm Đồng Đồng cố gắng tránh đi thân thể của Thư Tiệp, sờ soạng cái tay bên kia.

Cuối cùng ở dưới gối Thư Tiệp tìm ra căn nguyên phát tiếng kêu, cô thật cẩn thận rút chiếc điện thoại di động ra, khi cô tắt tiếng chuông đồng hồ báo thức kia, Thư Tiệp khẽ duỗi chân.

"Ngủ như chết như vậy, thật đúng là không nghĩ tới." Phạm Đồng Đồng đơn giản quỳ trên giường, cẩn thận véo má Thư Tiệp, bắt đầu trả thù.

"Ai bảo cô hung dữ với tôi, gọi tôi là đồ ngốc..." Phạm Đồng Đồng ngoài miệng nói như thể hai người có thâm cừu đại hận, thế nhưng động tác lại cực kỳ nhẹ nhàng, cô dùng ngón cái cùng ngón trỏ bốc lên một khối da thịt nho nhỏ trên mặt Thư Tiệp, lực đạo nhẹ nhàng giống như đang vuốt ve gương mặt nàng.

Thư Tiệp cảm giác được có cái gì đang quấy rầy nàng, nhíu nhíu mày, Phạm Đồng Đồng nghịch đến nghiện, ngón tay đặt lên môi Thư Tiệp, đôi môi hồng nhạt tự nhiên, không biết có phải do trước khi ngủ bôi son dưỡng hay không, sau khi trải qua một đêm hấp thụ, chạm vào có cảm giác mềm mại, tay Phạm Đồng Đồng vừa mới đụng vào đôi môi mềm mại trơn mượt kia, thì miệng Thư Tiệp đột nhiên mở ra, một ngụm cắn xuống.

"Ái..." Phạm Đồng Đồng chắn miệng của mình, sợ kêu ra tiếng.

Thư Tiệp càng cắn càng dùng sức, răng cửa bén nhọn giống như dao găm cắt xuống, ngón tay Phạm Đồng Đồng nhất thời bị cắn, mà cô lại không dám dùng sức nhổ ra, chỉ biết chịu đựng.

Chờ Thư Tiệp cắn đủ rồi, buông tha ngón tay của cô, Phạm Đồng Đồng vội rút ngón tay ra, trên đó in rõ dấu răng, cô lại nhìn Thư Tiệp, người đang nhắm hai mắt, giống như đối với chuyện vừa rồi hoàn toàn không biết gì cả.

Đây chắc chắn là trả thù.

Phạm Đồng Đồng thổi thổi ngón tay, trong lòng căm giận muốn chết.

Không có cách nào để trả thù Thư Tiệp, Phạm Đồng Đồng chỉ có thể tự mình tiêu giận, thật cẩn thận leo xuống từ trên giường Thư Tiệp, ra ngoài ban công hóng gió.

Ban công cách vách đã sớm có người, người đó lại còn cởi trần, đang ghé vào ban công.

"Buổi sáng tốt lành!" Phạm Đồng Đồng thân thiện chào hỏi người kia.

Chàng trai ở cách vách chậm rãi quay đầu lại, mí mắt cụp xuống, hai vành mắt đen xì, trên mặt lại là một bộ dạng uể oải không phấn chấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!