Chương 73: (h Nhẹ)

41.

Hai người nắm tay đi vào trong phòng ngủ, sau đó im lặng nằm xuống, cả hai xấu hổ nằm ở nơi này, không biết ai cười ra tiếng trước, nở một nụ cười, khiến cho một người khác cũng cười.

"Em không hiểu, em sợ." Giả Bảo Ngọc đối với Vương Hi Phượng nói.

Vương Hi Phượng đem tóc trên gương mặt cô vén sang hai bên, vuốt ve gương mặt của cô, nói: "Sợ cái gì, vuốt ve một cô gái giống như vuốt ve chính em, em cảm thấy thoải mái thế nào thì thoải mái thế ấy."

"Chỉ là... Em chưa từng làm qua."

"Tự sướng cũng chưa?" Vương Hi Phượng nâng người lên, kinh ngạc hỏi.

Giả Bảo Ngọc nói: "Căn bản là như vậy."

"Oh, cục cưng, đúng là một xử nữ tinh khiết, ôm chị một cái, chị sẽ nói cho em biết làm sao để thoải mái nhất." Vương Hi Phượng nói xong, Giả Bảo Ngọc nhẹ nhàng nâng người, cô sợ đem nàng áp hư, lực cũng không dám kéo.

Vương Hi Phượng cười, dùng sức ôm cô.

"Em đã từng có mộng xuân chưa?" Vương Hi Phượng hỏi Giả Bảo Ngọc.

"Có lẽ có, có lẽ không." Giả Bảo Ngọc cho một cái đáp án lập lờ.

"Có hay không có?"

"Có..." Thanh âm thật thấp.

"Nó như thế nào?"

"Của chị thì sao?"

"Của chị à? Cực kỳ kịch liệt, cực kỳ kích thích, ở vùng thôn quê hoang vu, ở trên xe... Gạt em thôi." Vương Hi Phượng cúi đầu cười.

"Em có thể cho chị được cái gì đây?" Giả Bảo Ngọc có chút bất an, đáy lòng mơ hồ không nắm chắc, không biết trước, cô sợ mình làm không tốt, Vương Hi Phượng sẽ không thoải mái.

"Ôm chị, chạm vào chị, sau đó hôn nhẹ là đủ rồi." Vương Hi Phượng làm yên lòng của cô.

Giả Bảo Ngọc chạm vào ngón tay Vương Hi Phượng, cánh tay, sau đó dần dần hướng lên trên, trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng thở dốc kỳ dị kia cùng tiếng hừ lạnh, cúi đầu, theo đôi môi Vương Hi Phượng phát ra, cô nghe thấy loại thanh âm này, toàn thân liền tê dại, giống như có luồng điện chạy qua.

"Đừng quên nơi này." Vương Hi Phượng đặt tay Giả Bảo Ngọc lên trước ngực mình, sợ cô ấy vì khẩn trương cùng khiếp đảm mà xem nhẹ ngực của mình.

Giả Bảo Ngọc nhẹ nhàng nắm, xúc cảm kỳ dị độc hữu đến từ nữ nhân này khiến tay cô khẽ run rẩy.

Cô giống như là đứa trẻ mới vừa nhặt được món đồ chơi mới, sách vở không mô tả rõ ràng, chỉ có thể dùng cảm giác mà tìm kiếm phương pháp chính xác, cô lại phát hiện mỗi một cái động tác thực hiện đều hẳn là chính xác, đem lại đáp án cho vô số câu hỏi trong lòng.

Dùng sức, hoặc là nhẹ nhàng vuốt ve, hoặc là cắn nhẹ, Vương Hi Phượng đều có thể làm ra biểu hiện vui sướng.

Giả Bảo Ngọc là một tình nhân tốt, còn thật sự là phương thuốc kích thích tốt nhất.

Vương Hi Phượng thích sự ôn nhu của cô ấy, thật cẩn thận, còn có biểu hiện lấy lòng kia.

"Phía dưới thì phải làm sao bây giờ?" Giả Bảo Ngọc giống như tự hỏi, cô đã muốn bò tới nửa người dưới của Vương Hi Phượng, trước mắt chính là một mảnh cấm địa, cô khóa ở trước nơi này, do dự một chút.

"Lại đây." Vương Hi Phượng kéo cô lại, mời cô nằm xuống bên cạnh mình, nói: "Mở miệng ra."

Vương Hi Phượng vừa hôn, vừa vuốt ve thân thể của cô, ngón tay thuần thục khiêu khích mỗi một bộ vị của Giả Bảo Ngọc.

Thân thể Giả Bảo Ngọc hoàn toàn là xử nữ, cô thậm chí còn không phân rõ khoái hoạt là gì. Giờ thì đã có điểm hơi hiểu, chỉ là không thể biểu hiện ra đầy đủ.

Vương Hi Phượng phải mất rất lâu mới khiến cho cô hiểu được cái gì gọi là khoái hoạt, cái gì gọi là xuân tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!