32.
Giả Bảo Ngọc từ đầu đến cuối không phản kháng, cũng không đáp lại.
Cô vẫn còn đang thất thần, mê man, sợ hãi, thẹn quá hoá giận, các loại cảm xúc quay cuồng trong đầu.
Đợi đến khi các loại cảm xúc kia giải tỏa hết, nút thắt của áo sơ mi cũng đã bị mở.
Bên trong còn có áo T
-shirt, nhiều thêm một món đồ như vậy cũng tốt, Vương Hi Phượng muốn kéo dài thêm một chút thời gian, để cho Giả Bảo Ngọc tỉnh táo trở lại.
"Đừng!" Giả Bảo Ngọc rốt cục cũng thốt ra âm thanh kháng cự.
Động tác của Vương Hi Phượng dừng lại, nhưng miệng vẫn còn tiếp tục, đầu lưỡi linh hoạt gắn bó Giả Bảo Ngọc, hướng đến những vị trí mẫn cảm nhất của em họ.
Môi còn có đầu lưỡi, đầu lưỡi Vương Hi Phượng chạy qua chạy lại, chiếm giữ những vị trí trọng yếu.
Vương Hi Phượng một mặt hôn, tay chia hai đường di chuyển trên cơ thể Giả Bảo Ngọc, bàn tay Giả Bảo Ngọc nắm chặt, Vương Hi Phượng nghĩ em họ muốn táng mình, sau mới nhận ra đây là biểu hiện kích thích của em họ.
Hôn một đường liên lục, Vương Hi Phượng đem toàn bộ bản lĩnh của mình ra xuất kích, thề sẽ đem Giả Bảo Ngọc hôn đến thất điên bát đảo, không phân rõ Đông Tây Nam Bắc.
Dù sao thể lực con người cũng có hạn, khi đã tới cực hạn thì không thể không cùng môi Giả Bảo Ngọc nói tái kiến nữa. Đầu óc Vương Hi Phượng bởi vì thiếu dưỡng mà trống rỗng.
Giả Bảo Ngọc cũng vậy, cô đã không còn đủ dưỡng khí để tự hỏi sự tình, phản ứng cũng trở nên chậm chạp.
Vương Hi Phượng quay người rời đi, cố gắng chạy trốn hiềm nghi, cố gắng bước đi chậm một chút, chỉ là sự kích động sao biết được ý tứ này của nàng.
Giả Bảo Ngọc bị bỏ lại một mình trong bóng đêm, trong WC, nơi này ngoài quỷ ma ra, còn có...
Một lần nữa Giả Bảo vặn vòi nước, cúi đầu rửa mặt, lặp đi lặp lại mấy lần, cũng không thể rửa đi nhiệt ý trên mặt.
"Mình gặp quỷ rồi." Miệng Giả Bảo Ngọc lẩm bẩm.
Vương Hi Phượng chạy trốn được nửa đường mới nhớ ra mình đã bỏ rơi cái con người sợ quỷ ở lại WC tối om, nàng vội vàng quay người lại, trên hành lang mặt khác lại truyền tới tiếng bước chân, Giả Bảo Ngọc đang bước nhanh tới, gọi Vương Hi Phượng: "Chị họ, đợi em một chút."
Vương Hi Phượng quay đầu lại, gương mặt mặt khiếp ý thối lui, một tiếng gọi to này của Giả Bảo Ngọc khiến cho dũng khí của nàng bay đi đâu mất.
Trước tiên nàng vẫn là nghĩ đến chính mình. Tâm ý Vương Hi Phượng nắm chắc, đáy lòng cảm thấy lo lắng.
Đợi đến lúc Giả Bảo Ngọc đi đến bên cạnh Vương Hi Phượng, tư thế trở nên mất tự nhiên, cô cúi đầu, mắt chăm chú nhìn vào giày của mình, giống như là đang sợ đạp lên chân.
Ngược lại, Vương Hi Phượng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, bước đi nhanh về phía trước, giày cao gót 7 phân gõ cồm cộp, trên mặt một nét tươi vui.
---
Vương Hi Phượng đưa đồ ăn vặt cho Giả Bảo Ngọc, Giả Bảo Ngọc tránh người vào tận bên trong ghế tựa, lắc đầu nói đang ăn kiêng, Vương Hi Phượng nói: "Em sợ cái gì, sợ chị ăn em chắc."
Mặt Giả Bảo Ngọc đỏ lên, hình ảnh về màn phong hoa tuyết nguyệt kia đều biểu hiện ra hết bên ngoài.
Vương Hi Phượng chủ động đi đến, nhét miếng bánh quy nho nhỏ vào trong tay em họ.
Tâm và tay của Giả Bảo Ngọc đều là nhiệt năng.
"Chị họ, chuyện khi nãy em không hiểu được, sau chị đừng làm được không? Tuy rằng em chưa từng yêu đương, nhưng chị cũng đừng lấy em ra để đùa giỡn, có được không? Chị họ, em nói thật đấy!" Giả Bảo Ngọc cuối cùng cũng quyết định nói ra, diễn cảm cố định, không có lực uy hiếp. Nàng có chịu không, em họ nói đúng là có ngữ khí thương lượng, Vương Hi Phượng không tính toán vụ thương lượng tốt hay không tốt, em họ đúng là không phải đang nói đùa.
Vương Hi Phượng gác chân lên bàn, bàn phím để trên đùi, ánh mắt dương dương tự đắc, nhìn về phía Giả Bảo Ngọc, quét qua một lượt em họ: "Chỉ là chị kìm lòng không đậu."
Giả Bảo Ngọc trợn mắt há hốc mồm, kìm lòng không đậu theo như giáo dục tiểu học của cô, thầy giáo nói chính là loại cảm xúc nhất thời khó có thể khống chế. Vì cái gì hiện tại nàng lại không thể hiểu nổi cái từ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!