Chương 70: (Vô Đề)

31.

Giả Bảo Ngọc cơm nước xong xuôi, lại bắt đầu tập trung vào công việc. Cô cúi đầu chôn mình trong đống tư liệu, gương mặt dao động giữa đống sách vở và Computer, giống như một giáo viên dạy học.

Cô ngồi làm việc nghiêm túc, còn Vương Hi Phượng thì ngồi một bên đọc tiểu thuyết, ở chỗ của Giả Bảo Ngọc, nàng tìm thấy mấy quyển võ hiệp tiểu thuyết, trong tầng tầng lớp lớp sách vở phát hiện ra mấy cuốn truyện không cần dùng nhiều não để đọc.

Bất tri bất giác, đã là 2 giờ sáng, Vương Hi Phượng rời mắt khỏi cuốn sách, đi hướng về phía cửa sổ, đèn bên ngoài đã tắt, vây bên ngoài vườn trường, đèn đuốc trên đường cái vẫn sáng trưng, bầu trời đêm giống như bị những ngọn đèn dưới mặt đất soi rọi.

Nàng mở cửa sổ, gió đêm phất phơ thổi tới, mơ hồ có cảm giác mát.

Giả Bảo Ngọc đã 5 tiếng nhìn màn hình máy tính, mắt đã bắt đầu cảm thấy đau, tầm mắt mơ hồ, cô chống đỡ đầu, một tay dùng sức xoa xoa tròng mắt.

Vương Hi Phượng cúi xuống hỏi cô bị sao vậy, Giả Bảo Ngọc trả lời: "Em bị đau mắt." Vừa nói xong, tay của cô đã bị hất ra, mặt thì bị Vương Hi Phượng nâng lên, mặt của Vương Hi Phượng ở ngay trước mắt cô, chăm chú nhìn vào mắt của cô.

Mắt của cô giống như bị hạt cát bám vào, bắt đầu chảy ra nước mắt.

Giả Bảo Ngọc nháy mắt hai cái, nước mắt dọc theo hai bên má trượt xuống.

"Đỏ hết cả lên rồi." Vương Hi Phượng không khỏi đau lòng.

Đôi mắt của Giả Bảo Ngọc hồng hồng giống như một chú thỏ nhỏ, trên vầng trán thì hiện rõ hai chữ mệt mỏi, cô sợ Vương Hi Phượng lo lắng, còn phải an ủi ngược lại chị họ: "Em còn có thể chịu thêm một lát nữa."

"Đừng có miễn cưỡng, không muốn mắt rụng ra thì nghe lời chị." Vương Hi Phượng nói, kéo ghế của mình lại trước máy vi tính.

"Em đọc, chị giúp em đánh." Tay Vương Hi Phượng nhấn lên bàn phím một cái, lập tức vào tư thế.

Giả Bảo Ngọc mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng vẫn theo ý tứ của chị họ, cô đọc ý tứ của mình ra cho Vương Hi Phượng nghe, Vương Hi Phượng chiếu theo lời em họ nói đánh chữ, mười ngón tay lả lướt trên bàn phím.

Giọng nói của Giả Bảo Ngọc trước sau vẫn êm tai, Vương Hi Phượng nghe mà u mê chữ ê kéo dài, đợi sau khi giọng nói của Giả Bảo Ngọc dừng lại, Vương Hi Phượng mới lấy lại được tinh thần.

"Ơ?" Vương Hi Phượng muốn hỏi Giả Bảo Ngọc sao lại không đọc tiếp.

Giả Bảo Ngọc đang nhìn màn hình.

Vương Hi Phượng nhìn sang, trên màn hình máy tính hiện lên chi chít 3 chữ Giả Bảo Ngọc. Cái tên trải rộng trên nền trắng Word, dày đặc.

Vương Hi Phượng giống như được gỡ bỏ nút thắt, nàng lập tức hủy thi diệt tích rồi chống chế sau, luống cuống tay chân xóa bỏ đoạn văn bản vừa đánh.

"Em nghĩ chị nên nghỉ ngơi đi." Giả Bảo Ngọc nói, vẫn nhìn trang word đã sạch bóng chữ, cảm thấy kỳ quái. Tên mình trong mắt mình, lại trở nên thật xa lạ.

Mặt Vương Hi Phượng đỏ lên, giống như một cô dâu nhỏ cúi đầu không nói được lời nào.

Chuyện chính sự cứ để qua một bên, nghỉ ngơi quan trọng hơn.

Túi lớn mà Vương Hi Phượng mang đến, trong đó còn có quần áo và đồ ăn vặt, ban đêm nhiệt độ  sẽ lạnh xuống, Vương Hi Phượng lấy quần áo đem theo ra, đưa cho Giả Bảo Ngọc.

Áo sơmi và áo khoác đều là cho Giả Bảo Ngọc, Vương Hi Phượng tựa hồ đã quên mất đem theo cho chính mình, khi đó trong đầu nàng đều là suy nghĩ phải giúp em họ lấy, hoàn toàn không nghĩ tới bản thân.

Giả Bảo Ngọc thấy một cái áo sơmi là quá đủ rồi, Vương Hi Phượng mặc áo sơmi của Giả Bảo Ngọc, tay áo có chút dài, trước ngực có chút chật, nàng dứt khoát tháo nút áo thứ 4, cuốn tay áo lại đến chỗ cổ tay.

Vương Hi Phượng mặc áo của Giả Bảo Ngọc, ngửi được mùi hương thanh mát của em họ.

Nửa đêm, điện thoại của Giả Bảo Ngọc vang lên, Giả Bảo Ngọc nghe điện thoại, là Dương học trưởng, hắn nghe nói đêm nay cô phải làm suốt đêm, đúng lúc mình cũng đang ở một tòa nhà khác, hắn hỏi cô có muốn qua cùng nhau. Dương học trưởng cường điệu, còn có những người khác ở cùng một chỗ nữa.

Giả Bảo Ngọc vội từ chối khéo, người bên kia điện thoại liền nói: "Anh cảm thấy thích là một chuyện đáng sợ và ngu ngốc không nên làm, xem ra có vẻ như anh vừa mất đi một tiểu học muội hiếu học rồi."

Đáy lòng của Giả Bảo Ngọc vốn không có quá nhiều khúc mắc, chỉ là cô không nghĩ tới một học trưởng ôn hòa như vậy lại tự trách mình: "Em chưa từng nghĩ đến việc đó."

"Tạm biệt, chú ý an toàn đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!