Trên đường trở về, Phạm Đồng Đồng bị lừa gạt đi đến một cửa hiệu cắt tóc.
Mặt tiền cửa hàng trang hoàng các thiết bị hiện đại, bước vào cửa liền trông thấy ngay những tấm áp
-phích thật lớn dán trên tường, có hình người vấn tóc, phía trên trưng bày ảnh chụp mỹ nam, người không biết còn tưởng rằng vào nhầm Host club.
Tóc của Phạm Đồng Đồng trước giờ đều cắt ở một cửa tiệm cắt tóc nhỏ ở quê, người cắt là người quen biết, về cơ bản chỉ là một gian phòng đối diện phố xá, bên trong bầy bừa lộn xộn, trên mặt đất bị bao phủ bởi những sợi tóc đã bị cắt xuống, khăn mặt dính đầy những vệt thuốc tẩy. Ở trong loại tiệm cắt tóc này chỉ có thể lựa chọn hai ba kiểu tóc, tóc ngắn, kiểu đầu học sinh, hoặc cạo sạch toàn bộ.
Chẳng qua là nó vô cùng tiện nghi, giá 3 đồng 1 lần cắt, thêm 5 mao tiền nữa là được gội đầu bằng Head & Shoulders.
Lần đầu tiên nhìn thấy loại cửa hàng này, Phạm Đồng Đồng còn chưa kịp thích ứng, chân Thư Tiệp đã muốn bước qua cánh cửa thủy tinh, còn Phạm Đồng Đồng thì lại bắt đầu lui dần về sau.
"Vào đi." Thư Tiệp nói với Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng lắc đầu, bảo: "Tôi đi cắt tóc cơ mà."
"Chỗ này này chính là tiệm cắt tóc."
"Nơi này giống như Host club ấy." Tất nhiên cô chỉ dám than thở trong miệng, Phạm Đồng Đồng cố gắng đè nặng thanh âm không cho người bên cạnh nghe thấy, nếu không mấy người thợ cắt tóc kia nhất định sẽ cầm kéo cùng dao cạo lao ra, đem Phạm Đồng Đồng đi sửa chữa lại.
Thư Tiệp nghe được, cười khẽ, nói: "Thế cô định đi đâu để cắt? Mái tóc đẹp bị cô hủy thành rơm khô hết rồi, hay cho cô còn có gan đi gặp người khác."
"Có cái gì mà xấu mặt chứ, thầy tôi bảo kiểu tóc này ở Thượng Hải cực kỳ thịnh hành." Phạm Đồng Đồng hướng về phía gương, sờ soạng tóc mình vài cái, lời nói ra khiến cho Thư Tiệp cùng người bên cạnh cười ra tiếng.
"Đó có mà là mốt của mấy trăm năm trước." Thư Tiệp ép Phạm Đồng Đồng ngồi lên ghế, một thợ cắt tóc mặc áo sơmi đen kiểu cách thư sinh đi tới, bị Thư Tiệp ngăn lại, cô nói ra một cái tên, bảo đó là bạn của mình, phiền anh ta gọi người đó đến giúp.
Người kia gật đầu, quay đầu trở lại điểm xuất phát.
Phạm Đồng Đồng ngồi ở trên ghế, chớp chớp mắt, không biết đây là trò đùa gì.
"Có phải chỗ này rất đắt không?" Phạm Đồng Đồng ghé tai Thư Tiệp nhỏ giọng hỏi.
Thư Tiệp vỗ vỗ đầu của cô, nói: "Không đắt đâu, có 200 thôi."
Phạm Đồng Đồng mở to mắt, nói: "Lại còn không đắt, thịt người cũng không có giá như vậy. Mặc kệ, tôi về lấy kéo cắt là được, tóc của tôi không đáng 200 đồng đâu."
Phạm Đồng Đồng định đứng dậy, liền bị một bàn tay lớn đè xuống, nhìn dáng tay, là tay đàn ông, theo cổ tay hướng lên trên hé ra một gương mặt bình thường.
Trong tay cầm kéo, nhìn bộ dạng thì có vẻ là thợ cắt tóc, nhưng không đẹp như những người trên poster.
Cách ăn mặc cũng không có gì nổi trội, anh ta mặc áo phông trắng phối với quần bò, tóc húi cua.
"Kiểu tóc gì đây, quả thực khó coi." Người nọ nói ra câu nói đầu tiên giống như cùng Thư Tiệp có bàn bạc trước, nếu không phải Phạm Đồng Đồng lớn lên cùng với Thư Tiệp, cũng xác định là Thư Tiệp không có anh em gì, nếu không cô sẽ nghĩ người này chính là anh trai của Thư Tiệp, cách nói chuyện mười phần tương tự nhau.
Phạm Đồng Đồng bị anh ta nói khiến cho đại thương, ánh mắt như cầu cứu hướng về phía Thư Tiệp.
Thư Tiệp nói: "Ngồi xuống đi."
"Cô giống như mẹ của em ấy ấy." Anh ta cười trêu.
"Không có phải." Phạm Đồng Đồng cao giọng phản bác.
"Thúc thúc biết là không phải rồi, ngoan. Để thúc thúc cắt cho một kiểu đầu thiệt đẹp nha, đi ra ngoài mê hoặc chúng sinh, cần nam nhân có nam nhân cần nữ nhân có nữ nhân, ngay cả chó mèo cũng đều bị mê hoặc, vừa bước chân ra khỏi cửa tỏa ánh sáng lấp lánh..."
Người nọ nói thao thao bất tuyệt, Phạm Đồng Đồng ở trong phạm vi tầm bắn nước miếng của anh ta, cảm giác được có rất nhiều chấm nhỏ nước miếng bắn lên mặt cô. Nhìn sang Thư Tiệp, Thư Tiệp cũng đã ngồi ở ghế bên cạnh, xem chừng từ xa.
"Muốn tôi cắt kiểu gì đây?" Thợ cắt tóc rốt cục cũng nhớ ra nhiệm vụ của mình, nhưng lại là quay qua Thư Tiệp hỏi.
Thư Tiệp chỉ tóc của Phạm Đồng Đồng, nói: "Tóc cắt đến có thể lộ ra lỗ tai, tóc mái cắt ngắn, tản ra, tốt nhất có thể vểnh lên chút, sau khi cắt thì nhuộm màu lại, nhuộm thành màu mận chín."
"Màu rượu đỏ cũng đẹp lắm." Thợ cắt tóc tùy ý khuấy động mớ tóc giống rơm kia, nói ra ý kiến của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!