30.
Có một ngày nọ, Giả Bảo Ngọc nhìn thấy quần lót của mình thì tỉnh ngộ, Vương Hi Phượng đã thẩm thấu đến từng ngóc ngách của cô.
Kết luận được rút ra từ cái quần lót. Quần lót của cô là do Vương Hi Phượng mua, áo lót ngực lớn nhỏ, quần lót lớn nhỏ, màu sắc kiểu dáng tính chất, đều là do Vương Hi Phượng quyết định, Giả Bảo Ngọc chỉ việc lấy ra mặc, hơn nữa còn không có cảm giác không thoải mái.
Giả Bảo Ngọc ở bên trên tấm thảm lót sàn nhà, đi đi lại lại, cảm thấy có chút nguy hiểm.
Quần lót là là món đồ riêng tư, những việc khác có thể cô không cần quan tâm đến, nhưng riêng cái này thì không thể.
Cảm giác, quá là xấu hổ, vừa xấu hổ lại vừa ngượng ngùng, mà trong ngượng ngùng lại mang theo phần sợ hãi, bên ngoài sợ hãi, lại có chút ấm lòng.
Đắm chìm trong sự rối rắm, Giả Bảo Ngọc nghĩ đây cũng là chẳng còn cách nào khác, bản thân mình tập trung học tập, Vương Hi Phượng chăm sóc cho mình thì có gì là sai, chỉ là cô cảm thấy như thế này thì hơi thân mật quá.
Trong đầu mỗi con người đều có một cái chuông báo như vậy, ở một ngưỡng ranh giới bị người ta vượt qua, thì liền reo lên.
Từ sau khi cha và mẹ không còn coi sóc việc tắm rửa cho cô nữa, Giả Bảo Ngọc bắt đầu giữ một khoảng cách đối với người đối diện, khoảng cách giữa người với người dựa vào những mối quan hệ phân ra làm rất nhiều loại, loại thân sơ, đối với bản thân bảo trì một loại khoảng cách bên ngoài.
Vậy mà bất tri bất giác, Vương Hi Phượng từ một người họ hàng xa xôi nào đó, đã dần dần trở thành một người chị họ có thể nói chuyện, rồi biến thành người chăm sóc cho cô, tiếp theo đó nhanh chóng leo thang thành một người phụ nữ thay cô đi mua quần áo lót.
Giả Bảo Ngọc không hiểu đây là loại tình huống gì, hiện tại cô đang rất hỗn loạn.
Cô am hiểu các niên đại lịch sử, từ thời Viêm Hoàng đại đế cho tới đương kim hiện đại, lịch sử là thứ khách quan, mà cảm giác thì lại là chủ quan.
Vì thế cô cảm thấy hoang mang.
Vương Hi Phượng ngồi trong phòng làm việc phấn đấu cùng những con số, trong số tiền rậm rạp kiếm được tìm thấy sự thỏa mãn tinh thần, chuyện này không nghi ngờ gì làm cho sự khuyết thiếu cằn cỗi của nàng tăng thêm vô số niềm vui.
Cứ đến ngày này trong tháng, Vương Hi Phượng lại cảm thấy đặc biệt hưng phấn, bởi vì nàng biết đây là ngày tính toán sổ sách, thấm tháp xong nợ, có lợi nhuận nàng lại càng hưng phấn, chỉ cần kinh doanh không lỗ, nàng có thể bảo trì nụ cười, tiếp tục trang điểm xinh đẹp đi ra ngoài.
Còn nếu như là lỗ, nàng sẽ hóa thành một bà già mãn kinh. Trời kia ôi sao mà xanh quá...
Quán bar có những ngày lỗ, có những ngày lãi, tính đi tính lại thì vừa vặn cân bằng. Bất quá nhìn hình dáng nàng ngày càng ảm đạm, Vương Hi Phượng có dự cảm, sớm thôi, nàng sẽ phải tìm một công việc khác.
Về đến nhà, tiến vào trong phòng ngủ, nàng thấy Giả Bảo Ngọc đang ngồi trên tấm thảm lót sàn nhà, dường như em họ đang suy nghĩ về một vấn đề gì đó, trong đầu em họ hiện tại đang ở triều đại nào? Chỉ là trước người em họ là một đống đồ lót, đồ lót của nàng và Giả Bảo Ngọc nằm chung một chỗ, Vương Hi Phượng tự hỏi có phải là Giả Bảo Ngọc đang u mê, đột nhiên muốn tìm hiểu về niên đại của đồ lót?
"Nha đầu, em làm sao thế, không có chuyện gì lôi đồ lót ra chơi à?" Hai ngón tay Vương Hi Phượng gắp lên một bộ đồ lót, màu đen có đường viên hoa hơi mỏng nhất định là của nàng, đồ lót mình mặc mà còn không nhận ra, thế thì đời này đừng gọi mình là nữ nhân.
Hừm, độ to của cái áo ngực này rõ ràng là của mình.
Mấy bộ đồ lót của Giả Bảo Ngọc đều cực kỳ bảo thủ, thường là màu xanh ngọc và màu trắng, nói thật, Vương Hi Phượng cảm thấy loại hình này mặc trên người Giả Bảo Ngọc cực kỳ hợp, màu đen tuy là hấp dẫn chết người nhưng lại không thích hợp với Giả Bảo Ngọc, còn màu trắng khi áp lên người em họ chỉ càng làm cho người ta muốn thờ phụng.
Giả Bảo Ngọc không biết, rất nhiều lần Vương Hi Phượng đã ảo tưởng lột những món đồ lót này trên người của Giả Bảo Ngọc.
Có điều, không có lấy một lần dám động thủ.
"Không có gì, em sửa lại quần áo thôi." Giả Bảo Ngọc phục hồi lại tinh thần, trước mắt cô là một chiến trường áo lót, mặt cô đỏ thành một quả cà chua, vội vội vàng vàng thu dọn lại, kết quả lại thành áo ngực nối với quần lót, món này xọ món kia, Giả Bảo Ngọc càng vội vã lại càng hỏng việc.
Vương Hi Phượng nhìn em họ luống ca luống cuống cũng lười thu dọn, nàng xốc lên toàn bộ, đồ em đồ tôi, ném hết vào trong tủ: "Kệ đi, để sau soạn. Giờ giúp chị đi tắm."
"..." Giả Bảo Ngọc không nói gì, đi vào phòng tắm, trước mặt cô, áo vest bay mất, tiếp theo là váy, cuối cùng áo lót, quần lót cũng nối gót bay theo...
Giả Bảo Ngọc trốn bên ngoài, chờ Vương Hi Phượng gọi cô tiến vào cô mới dám đi vào.
Vương Hi Phượng đưa lưng về phía cô, đứng ở dưới vòi nước, lưng trần hiển hiện ra, giống như một bức tranh nghệ thuật.
Trước kia hồi học tiết mỹ thuật ở trung học, bọn họ phải vẽ người mẫu, người đó là nữ sinh chuyên nghiệp, nữ sinh kia xấu hổ cởi áo ôm ngực, Giả Bảo Ngọc họa lưng của nàng, cô phác họa khung xương và hình dáng cơ thể, tuy rằng lúc đó trong phòng toàn là nữ, nhưng người nọ vẫn không nén được sự sợ hãi, cơ thể của nàng căng cứng, xương sống cong lên, Giả Bảo Ngọc có thể nhận thấy rõ ràng.
Vậy mà lúc này toàn bộ cơ thể của Vương Hi Phượng lại hoàn toàn thả lỏng, tựa hồ không hề để tâm, mỗi một vân da dều giãn ra, giống như sự tồn tại của Giả Bảo Ngọc trong căn phòng là một chuyện bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!