Chương 6: Không Kén Ăn

Phạm Đồng Đồng sau khi giặt xong đống quần áo thì cảm thấy trống rỗng, phát giác bản thân không có chuyện gì để làm, mọi thứ cần làm đều đã làm xong xuôi hết rồi, cô tựa như lâm vào một loại trạng thái không có mục đích, giống như con diều đã bị đứt dây.

Ôm đống quần áo đã được phơi nắng đến hoàn hảo, cô ghé lên ghế sô pha định bụng ngủ một giấc.

Trong không gian vang vọng tiếng gõ bản thảo của Thư Tiệp, âm thanh thanh thúy tựa như những hạt mưa va trên mái hiên rậm rạp vào một đêm giông bão mùa hè.

Phạm Đồng Đồng ngủ không được, ở trên ghế sa lon thay đổi ba bốn tư thế, cuối cùng quyết định sẽ đi tìm chuyện để làm.

Đi dạo một vòng, phát hiện trong phòng căn bản không có chuyện gì có thể cho cô làm.

Phòng Thư Tiệp rất nhỏ, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Chỗ nào để cái gì giống như đã có một loại quy định, không cho phép đi quá giới hạn.

Dưới sự chỉ bảo của Thư Tiệp, Phạm Đồng Đồng mơ hồ có thể thấy trên mặt đất phân ra những làn phân tuyến, đem phòng này chia ra thành mỗi chỗ một khối, mà Thư Tiệp theo thói quen của người làm trang Web dựa theo tỉ lệ bỏ thêm từng chút của nàng vào, cuối cùng, cứ như vậy tổ hợp thành một căn nhà.

Chuyện này và thói quen của Phạm Đồng Đồng hoàn toàn bất đồng.

Cô có thói bừa bộn, chuyện gì cũng không bỏ trong não, tràn đầy cảm giác tự tại.

Phạm Đồng Đồng phát hiện chỗ này sạch sẽ đến mức động một chút cũng có thể quấy rối trật tự của nó, có chút chán nản, cô cúi đầu đảo quanh phòng.

Chuông cửa phía sau vang lên, Phạm Đồng Đồng bước tới, mở cánh cửa ra, liền thấy một nam sinh, đứng ở cửa hướng cô vẫy tay, kèm thêm nụ cười sáng lạn.

"Chào, buổi sáng tốt lành!" Nam sinh răng nanh trắng tinh, tươi cười không chút keo kiệt.

Chỉ là Phạm Đồng Đồng không nhớ nổi người nọ là ai, từ đầu đến chân nhìn kỹ cậu ta một lần, nam sinh mặc quần bông bảy phân, áo polo, bộ dạng tuấn tú, khuôn mặt thanh xuân mang theo hơi thở sinh viên, đối với một Phạm Đồng Đồng đã nhiều năm cáo biệt đại học, cô hoàn toàn không biết người này rốt cuộc là ai. Thế nhưng trái lại, cậu ta lại mang một bộ dạng phi thường thân thiết.

"Không định mời tôi vào à?" Phạm Đồng Đồng ở trước cửa nhìn cậu ta ước chừng một phút đồng hồ, Phạm Đồng Đồng không phát giác, mà cậu cũng có chút không được tự nhiên, vòng qua bả vai Phạm Đồng Đồng, liếc mắt một cái liền trông thấy bóng lưng cô gái bị ánh mặt trời bao quanh trong phòng khách, cậu ta muốn đi vào, nhưng bị người kia ngăn ở cửa, không nói không cho vào cũng không có ý tứ mời cậu rời đi.

Phạm Đồng Đồng quay đầu lại nhìn Thư Tiệp, Thư Tiệp đang đeo tai nghe điện thoại màu lam, cứ thế nói chuyện, không ý thức được có người ở cửa. Phạm Đồng Đồng muốn tìm Thư Tiệp để xác định xem có phải là người quen của nàng hay không, nhưng nhìn bộ dạng đó lại không có cách nào đi quấy rầy.

Nụ cười trên mặt nam sinh tiêu đi một chút, đối với khuôn mặt này của Phạm Đồng Đồng, cậu thật sự không có khí lực thi triển nụ cười sát thủ mỹ nữ kia, khóe miệng yên vị ở góc bốn mươi lăm độ, bảo trì ở độ cao đó, bộ dạng ngoài cười nhưng trong không cười.

Nam sinh chỉ chỉ cửa phòng đối diện, nói: "Tôi ở phòng đối diện, Tôi tên là Chu Triết Nam. Trước cô có hỏi mượn điện thoại của tôi! Điện thoại, đây này..." Nam sinh xoáy vào điểm nhược trí của Phạm Đồng Đồng, thậm chí còn khoa tay múa chân vẽ ra hình dáng một chiếc điện thoại, để tay ở bên tai, làm bộ như gọi điện thoại.

Phạm Đồng Đồng nhìn cánh cửa đối diện liền biết nam sinh kia là ai, chỉ là lúc nãy nhớ không ra, chuyện đó cũng không thể trách cô được, ai bảo khi đó cậu ta không mặc áo, còn có bộ dạng lôi thôi như tên ăn mày.

Sau đó lại nhìn cậu ở nơi này một người tự biên tự diễn dường như không biết mệt, cô cũng không ngắt nhịp, chỉ dựa trên cửa, nhìn cậu không ngừng diễn trò.

Nam sinh kia nói đến khô cả miệng, cánh tay múa trên không trung cũng bắt đầu đau, chỉ là Phạm Đồng Đồng vẫn không nói gì, cứ như vậy nhìn cậu ta, ánh mắt kia không biết là ngu ngốc hay là đang nhìn đến si dại, cậu cảm thấy được một trận Thiên Lôi giáng xuống đầu, khóc không ra nước mắt, hồi tưởng lại biểu hiện vừa rồi của chính mình, quả thực nhìn như khỉ diễn xiếc.

"Cô nhớ ra tôi là ai chưa đấy?" Ngón tay Chu Triết Nam chỉ vào mặt mình, hỏi Phạm Đồng Đồng.

Phạm Đồng Đồng gật đầu, nói: "Cậu có mặc quần áo thật đúng là không nhận ra được." Nói xong cười nhạt.

Chu Triết Nam mặt mày xám như tro.

Cậu tựa vào khung cửa bên cạnh, cả người vô lực giống như cây liễu đón gió, mà Phạm Đồng Đồng lại chiếm cứ đại bộ phận cửa, bởi vì Phạm Đồng Đồng đưa lưng về phía Thư Tiệp, Thư Tiệp nhìn không thấy mặt của cô, nhưng lại thấy biểu tình nam sinh kia ngày càng phát ra rối rắm.

Thư Tiệp bỏ tai nghe điện thoại ra liền thấy một cảnh tượng như vậy.

Nàng xoay người, nhìn về phía cửa.

Ở cửa, Chu Triết Nam thấy nàng xoay người, lập tức giơ một bàn tay lên huơ huơ, biểu cảm khoa trương, sợ người bên trong không nhìn thấy cậu.

Thư Tiệp đứng lên, đi về phía hai người kia, nàng càng lại gần, ánh mắt Chu Triết Nam càng tỏa sáng, ngay cả Phạm Đồng Đồng cũng cảm thấy trong ánh mắt của cậu toát ra vô số ngôi sao, theo hai con ngươi kia bắn ra ngoài, tỏa sáng rực rỡ.

Ý vị mùa xuân, giống như lúc dã thú bắt đầu phát tình. Phạm Đồng Đồng nghĩ thầm.

Thư Tiệp tiến đến gần lối ra vào, dù vẫn còn cách hai người bọn họ một khoảng cách xa, nhưng Chu Triết Nam đã bắt đầu ngượng ngùng, tay gãi đầu tay gãi mông, trừ bỏ cái bộ vị xấu hổ kia là không gãi được, cơ hồ toàn thân đều đã bị cậu ta gãi qua một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!