Chương 50: (Vô Đề)

11.

Vương Hi Phượng đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, từ trên sàn nhà nhảy dựng lên, nhanh như chớp vọt vào trong phòng ngủ, lúc đi ra cầm theo một chai rượu đỏ chưa khui.

Lúc Vương Hi Phượng rời đi, Giả Bảo Ngọc đem bánh ngọt đã ăn hết thu thập lại chờ đổ đi, trên mặt đất khó tránh khỏi có bơ còn lưu lại, cô cầm giấy ăn tinh tế lau qua. Nhìn đầu ngón tay dính bơ trắng, cảnh tượng Vương Hi Phượng nghiêng người tới lại tái hiện trong đầu, Vương Hi Phượng đối với người nhiệt tình, có chút mờ ám là điều khó tránh, nàng gặp gỡ bạn bè, đều vô thức ôm, giống như trong các trường đại học nước ngoài, vừa gặp mặt đã hôn lên hai má, khiến cho Giả Bảo Ngọc xấu hổ vạn phần, cho nên Giả Bảo Ngọc cũng đem hành động kia phân loại vào nhóm hành động thân thiết của Vương Hi Phượng.

Vương Hi Phượng trở về, một tay cầm hai cái ly chân dài, tay còn lại cầm theo một chai rượu đỏ, vẻ mặt tươi cười.

"Uống rượu chúc mừng, không say không về." Vương Hi Phượng ngồi lại trên mặt đất, hai chân co lại, cầm dụng cụ mở chai, động tác thuần thục, chỉ chốc lát sau đã mở ra chai rượu đỏ.

Vương Hi Phượng đổ đầy rượu đỏ vào hai ly rượu, hỏi: "Ở nhà em đã từng uống rượu chưa?"

Trong ly rượu chứa bảy phần rượu đỏ, màu rượu đỏ còn không yên tĩnh, sóng sánh ở trong ly, Giả Bảo Ngọc ngửi thấy mùi rượu, còn có vị nho ngọt ngào thành thục sáng rỡ.

Giả Bảo Ngọc lắc đầu, nói: "Không uống, thỉnh thoảng cũng chỉ là uống một chút rượu ngọt."

"Vậy thì học uống rượu đi, sau tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu xã hội, rượu là chất bôi trơn, em giao tiếp cùng với người khác, trước cạn một chén, uống say rồi, ai cũng có thể trở thành bạn bè." Vương Hi Phượng nâng ly rượu nhét vào trong tay cô, Giả Bảo Ngọc nhận ly rượu đỏ, mùi rượu càng nồng, ngửi cũng đã cảm thấy say.

"Em sẽ không uống rượu. Sợ say." Càng sợ say rượu rồi thất thố. Giả Bảo Ngọc chưa từng say, vậy nên không biết mình uống say sẽ thành ra cái hình dạng gì, rượu có thể khiến người ta quên ưu, nhưng khi tỉnh lại cơ thể sẽ khó chịu, lần đầu tiên cô gặp Vương Hi Phượng cũng chính là lúc người kia đang không ngừng nôn, giống như muốn đem lục phủ ngũ tạng nhổ hết ra.

Vương Hi Phượng đã luyện đến mức uống rượu như uống nước lã, nhưng nàng vừa mới ở trong quán bar bị chuốc rượu, có hơi say, thân mình có chút lạc trôi, thời điểm nói về rượu, cả người dựa vào đồ dùng trong nhà, miệng nhỏ uống rượu đỏ, ánh mắt híp nửa giống như con mèo con đang buồn ngủ.

Vương Hi Phượng khiến cho Giả Bảo Ngọc cảm thấy hốt hoảng, Giả Bảo Ngọc không biết nàng đang suy nghĩ gì, ban đêm tĩnh lặng, hai người ngồi đối diện nhau, trước mặt là bánh sinh nhật đã ăn hết, không có nến, ngay cả đóa hoa rực rỡ màu sắc làm từ bơ cũng không có.

Giả Bảo Ngọc nhấp một hớp nhỏ rượu vang đỏ, mùi rượu từ đầu lưỡi của cô thẳng xuống cổ họng, mùi rượu nồng đi qua, đầu lưỡi còn lưu lại vị ngọt. Giả Bảo Ngọc uống một ngụm phát hiện không quá khó uống, trái lại uống rất thoải mái.

Vương Hi Phượng thấy người kia nhã nhặn uống xong ly rượu đỏ của mình, nghĩ Giả Bảo Ngọc không chừng là một người trời sinh biết uống rượu.

"Em say rồi à?" Giả Bảo Ngọc uống xong một ly, nhẹ nhàng buông chiếc ly thủy tinh, thì nghe Vương Hi Phượng hỏi.

Giả Bảo Ngọc cảm thấy hai má nóng lên, máu lưu động với tốc độ nhanh hơn, còn lại, hết thảy đều bình thường.

"Hẳn là không say." Giả Bảo Ngọc cười khẽ.

Cảm giác hơi say khiến cô trở nên thoải mái hơn, Vương Hi Phượng từ phía sau di chuyển lại đây, ngồi bên cạnh cô, cô cũng không để ý, cơ thể thả lỏng, không giống như lúc trước khi có ý thức, cơ thể có phản ứng bài xích.

Vương Hi Phượng vòng qua cơ thể Giả Bảo Ngọc, đưa tay với lấy hộp quà tặng, trên cái hộp màu xanh thanh nhã có một đóa hoa thật lớn, ngón tay Vương Hi Phượng móc bông hoa, nhưng lại bị vướng.

Nàng dứt khoát gối lên đùi Giả Bảo Ngọc cười ha hả.

"Nha đầu, giúp tôi mở ra."

Giả Bảo Ngọc tách tay của Vương Hi Phượng ra khỏi cái dải ruy băng kết thành hình hoa kia, Vương Hi Phượng cố tình giống như đang chơi đùa với những ngón tay.

Giả Bảo Ngọc một tay nắm tay Vương Hi Phượng, đem năm đầu ngón tay của nàng ấn định lại, bàn tay còn lại thuận lợi tháo gỡ đóa hoa kia.

Tay trong tay, Vương Hi Phượng trộm kẹp lấy ngón giữa của Giả Bảo Ngọc, đo đạc, ngón tay thon dài thật là đẹp đẽ.

Lấy hộp ra, Vương Hi Phượng cũng đã nằm ở trên đầu gối cô, nhắm hai mắt lại, nói: "Để tôi đoán thử xem là quà gì."

"Là bạn của chị tặng à?"

"Đám muội muội cùng nhau mua. Lũ tiểu nha đầu đó không biết sẽ tặng tôi cái gì."

Giả Bảo Ngọc nhẹ nhàng lắc cái hộp một chút, bên trong có cái gì đó lắc lư.

"Chị họ muốn cái gì, đã từng nói với bọn họ chưa?"

"Chưa. Trước kia, tôi không tổ chức sinh nhật. Đây là lần đầu tiên." Vương Hi Phượng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!