Chương 5: Màu Trắng, Màu Lam

Thư Tiệp với tay xuống gối lấy ra chiếc điện thoại di động, mở màn hình lên, màu lam u quang chiếu lên gương mặt nàng thứ ánh sáng tái nhợt, ánh mắt khô khốc, Thư Tiệp dùng sức nháy nháy vài cái, con số trên màn hình mới hiện lên rõ ràng.

Nhìn thời gian, hiện tại đã là hai giờ sáng.

Thư Tiệp không có thói quen nhận số điện thoại lạ vào lúc nửa đêm. Di động mặc dù vẫn luôn duy trì ở trong trạng thái khởi động, chỉ là vì có thể một lúc nào đó, bản thân nàng không cẩn thận sẽ chết, lúc đấy có thể ngay lập tức gọi điện thoại cho người khác hoặc là kêu 120 đem thi thể của nàng đi. Đương nhiên đây chỉ là dạng giả thuyết vui đùa cho vui mà thôi.

Cuộc sống độc thân, luôn khuyết thiếu cảm giác an toàn như vậy.

Màn hình di động rất nhanh liền tối sầm, trong phòng đã không còn nguồn sáng, khôi phục lại màn đêm.

Trong bóng đêm, tiếng hít thở lại càng thêm rõ ràng. Gần ở sườn tai.

Thư Tiệp cảm giác mình nóng, nóng đến không thể thở, nóng đến toàn thân đều chảy ra mồ hôi.

Tay chân Phạm Đồng Đồng ghìm chặt lấy thân thể nàng, tay ôm ngụ ở eo nàng, chân lại gánh lên chân nàng, đè nặng chân của nàng, mà đầu thì gần sát cổ nàng, thở ra dòng nhiệt lưu trực tiếp phun trên cổ nàng, cô ta đã bảo trì cái tư thế này từ đầu cho đến hiện tại.

Thư Tiệp không có thói quen cùng người khác ngủ. Không có thói quen bị người khác ôm, càng không có thói quen nhường độ ấm của bản thân cho người bên cạnh.

Mà Phạm Đồng Đồng ngủ cũng thực thoải mái, miệng nỉ non, nói nói mớ những từ vô nghĩa. Tiếng nói mớ rất nhỏ, giống như loại thanh âm chuột gặm hạt hoa hướng dương vọng lại.

Cô đem thân thể Thư Tiệp trở thành cái chăn bông, một con gấu bông nhỏ, một cái gối hoặc cái gì đó tương tự vậy, thứ có thể khiến cho cô ấy ôm đến thoải mái, mỹ mãn tiến vào mộng đẹp.

Chỉ là Thư Tiệp khó chịu.

Nàng thoát không ra, Phạm Đồng Đồng tay dài chân cũng dài, mà lực tay cô ta ôm nàng cũng không hề nhỏ.

Thư Tiệp đưa mắt nhìn sang bức màn. Từ trên bức màn đã muốn hiện ra một tầng thanh quang. Đêm dài đang chậm rãi thối lui.

Hai chân Phạm Đồng Đồng kẹp càng chặt, đem đùi của Thư Tiệp giáp tiến vào giữa hai chân mình.

Váy ngủ của Thư Tiệp, vạt áo đã nhăn lại, hở ra phân nửa thân trên, da thịt quang lỏa dán lên chân Phạm Đồng Đồng, càng thêm khó chịu.

Thư Tiệp rốt cục hạ quyết tâm, đưa tay kéo tay Phạm Đồng Đồng xuống, cũng đá chân của cô ta ra, sau đó, hai tay đặt ngang ở trước ngực, trực tiếp đẩy ngã cô ta xuống.

Giường Thư Tiệp thực thấp, chỉ cao ba mươi cen

-ti

-mét, bên dưới chính là lớp thảm dày thoải mái.

Phạm Đồng Đồng bị nàng đẩy liền ngã nhào trên mặt đất, thời điểm thân thể rơi xuống sàn nhà phát ra một tiếng rầu rĩ, từ miệng Phạm Đồng Đồng theo đó cũng khẽ phát ra tiếng rên hừ đáng yêu. Chăn của nàng cũng bị quét theo, đã không còn cung cấp nguồn nhiệt, thân thể lập tức lạnh xuống.

Thời điểm Thư Tiệp tỉnh táo lại, mới phát giác chính mình tựa hồ vừa làm một việc không nên, nàng ngồi dậy, đầu quay sang mọi hướng ngầm tìm kiếm, nương theo ánh sáng nhạt, nhìn Phạm Đồng Đồng trở mình, ắt hẳn cô ấy vẫn còn đang say trong giấc mộng.

Thư Tiệp thở dài, lắc đầu cười khẽ. Nàng tìm đến bên cạnh một chiếc chăn ấm khác, khoác nó lên người.

Lần thứ hai nằm xuống, Thư Tiệp phát hiện ra chiếc giường này trước nay vốn không lớn, mà thân thể mình thế nào trước giờ vẫn thoải mái cùng tự tại.

Thư Tiệp quay qua bên trái, tay để trước ngực, hai chân gập lại, lui thành một đoàn, không còn người kia, độ ấm cùng cái ôm khiến cho nàng ngạt thở cũng không còn, bản thân đã có thể an bình hô hấp.

Thư Tiệp buông lỏng cảm xúc, chầm chậm thở, tưởng tượng mình đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ, mặt hồ thanh tĩnh, trên cao còn có một vầng trăng sáng màu lam thật lớn, bóng trăng dập dờn phản chiếu dưới mặt nước, khẽ đong đưa con thuyền nhỏ của nàng thổi đi thổi đi trôi đi xa mãi...

Dưới mặt đất, Phạm Đồng Đồng ngủ say, không ý thức được mình hiện tại không có ở trên giường, mà là đang trên mặt đất, thế nhưng cảm thấy trong lòng thiếu đi đồ vật gì đó, liền không được tự nhiên, cô duỗi thẳng cánh tay nơi nơi sờ soạng tìm kiếm. Chính là tìm không thấy con búp bê mềm mại ấm áp tỏa hương thơm ngào ngạt, đành phải chuyển qua ôm lấy chăn, đem chăn ôm giống như ôm Thư Tiệp.

Trong lòng có đồ vật, cũng đại khái được thỏa mãn, mặt Phạm Đồng Đồng cọ xát vài cái vào cái chăn, đã lại chìm vào trong giấc ngủ.

Đêm lẳng lặng trôi đi, tiếng ai ở trong mộng nỉ non, nhẹ nhàng khe khẽ, nghe không rõ.

Buổi sáng là Phạm Đồng Đồng tỉnh lại trước. Đồng hồ sinh học của cô trước giờ đều định ở mức bảy giờ rưỡi, nếu như là ở nhà, mẹ cô đã chuẩn bị xong điểm tâm sáng, đặt ở trên bàn, thím hàng xóm cũng đã tỉnh lại, bắt đầu cất cao giọng hát, sau đó cùng ông Trữ chào hỏi. Tất cả mọi người vội vàng đánh răng rửa mặt, tiếng vòi nước giống một con sâu tiến vào trong tai Phạm Đồng Đồng, còn Phạm Đồng Đồng sẽ ở giữa một sáng bận rộn như vậy, như mọi khi, bình lặng mà tỉnh lại, nửa mê nửa tỉnh, mắt vẫn nhắm, nhưng là thân thể tự nhiên có ý thức mặc áo phông và quần bò, mang vào đôi dép lê của cô, đi xuống lầu dưới, đánh răng rửa mặt ăn điểm tâm, sau đó... Sau đó chính là một ngày mới của kẻ ăn hại Phạm Đồng Đồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!