10.
Vương Hi Phượng vẫn không có cảm giác mình là một nữ nhân đào hoa.
Hoa đào nát vụn nhưng thật ra vẫn là một đống lớn. Bởi vì diện mạo chiêu phong nhạ điệp gây ra, tính cách nàng nếu chiếu vào thời cổ đại thì chính là nữ hiệp khách hô phong hoán vũ, ở Hồng Kông chính là một đại tỷ giang hồ, còn trong quán bar rõ ràng là áp trại phu nhân. Ở trong hội, Vương Hi Phượng thích hợp làm tỷ tỷ, làm tình nhân một đêm, nhưng thật ra không mấy người có lá gan tìm nàng để làm đối tượng, nữ nhân đẹp dễ dàng bay đi, lưu không được tâm.
Hơn nữa biệt hiệu Phượng tỷ quá chói lọi, trong cảnh tối lửa tắt đèn có thể trực tiếp lấy ra làm đèn chiếu sáng, khiến cho tất cả mọi người đều nghĩ Phượng tỷ là muốn phong lưu không cần tình yêu, muốn tìm khoái lạc không cần người yêu thích.
Khái niệm về tình yêu của Vương Hi Phượng được hình thành trước năm mười tám tuổi khi gặp một cô gái thanh thuần, tớ tớ cậu cậu, tay trong tay cùng nhau nước chảy hoa trôi, hai người viết viết thư tình, nói chút chuyện riêng, khiêu chiến lớn nhất chính là hoa tiền nguyệt kế (trước hoa dưới trăng) hôn nhau, sau đó cả hai từ trong mộng trở về chỗ cũ, tâm tình thật lâu không thể phục hồi.
Ở năm mười tám tuổi, nàng gặp một người thân kinh bách chiến, đem lần đầu tiên giao đi, nằm ở trên chiếc giường lớn mềm mại màu trắng, trong âm thanh ôn nhu cùng ngón tay thon dài của nữ nhân, chậm rãi, giống như một con ếch ngâm ở trong nước ấm, đem mình cho người triệt để nấu chín.
Rồi đến thời điểm tận lực bồi tiếp tuổi trẻ khinh cuồng, cưỡi ngựa xem hoa ngàn loại người, trên mặt đậu phụ phơi khô đều nhìn thấu, đợi cho đến khi hoa trên núi nở ra rực rỡ thì nàng ở trong bụi rậm mỉm cười.
Tới hơn ba mươi tuổi, không còn sức lực để cùng người lông bông vui đùa nữa, nàng muốn tìm một cô gái để có thể an định lại, một người giống như Đinh Thiên Nhất, tay trong tay an an ổn ổn, cả hai tương trợ tiêu sái hoàn đến kiếp sau.
Những gì làm được trong tình yêu thì Vương Hi Phượng đã làm được cả rồi, trước năm mười tám tuổi, gặp một lãng tử, không đúng, là lãng nữ, chơi đùa bước đi, người đó tiêu sái, liền cho rằng Vương Hi Phượng cũng tiêu sái, Vương Hi Phượng còn chưa kịp đem sự ngây thơ của mình tiêu xài hết, thì người đã ra đi, để lại hai tháng tiền nhà thiếu nợ, còn có một Vương Hi Phượng rỗng tuếch không một xu dính túi.
Vì thế, Vương Hi Phượng hiểu rằng nàng phải đơn độc trải qua cuộc sống ở Hàng Châu.
Sau khi bước qua tuổi mười tám, nàng lại gặp một người ngây thơ, thuần túy theo đổi một tình yêu không tưởng, người con gái đó thích mang nàng đi dạo Tây Hồ, tuy rằng luôn luôn là một thụ nhưng lại nói với Vương Hi Phượng là phải bảo vệ nàng. Lần này, Vương Hi Phượng muốn lãng mạn, một phần tình yêu trong sáng, nhưng nàng lại cảm thấy được, gánh vác tình cảm của một nữ nhân khác quá mệt mỏi, sớm thả tay, sau khi làm xong một bữa cơm, đem phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ, nàng bình tĩnh nói lời tạm biệt.
Tạm biệt. Vương Hi Phượng cười nói.
Đi rồi nàng liền mở một quán bar, nói là thiếu tiền, một bên kiếm tiền, một bên chờ người tiếp theo tiến vào.
Quán bar lúc mới bắt đầu không có bao nhiêu người, có người tiến vào, cũng đều là thẳng, ngộ nhập chốn đào nguyên.
Vương Hi Phượng đem nam nhân đuổi ra ngoài, đem nữ nhân hôn mấy cái. Nếu là người bình thường đều chạy lẹ. Người không bình thường từ nay về sau trở thành khách quen của quán.
Vương Hi Phượng dựa vào danh tiếng của mình để vực dậy quán bar, ba muội muội giao thiệp rộng, đem khách quen mang tới nơi này, được một khoảng thời gian, sau khi giải quyết xong số tiền hao hụt, cũng có chút tiền dư.
Tiền là thứ đáng tin cậy. Chỉ cần quốc gia còn, kinh tế còn vững vàng, cho dù ngân hàng bị đóng cửa, Vương Hi Phượng vẫn có thể vĩnh viễn giữ lấy số tiền kia.
Nhiều năm trôi qua, những người bên cạnh nàng đến rồi lại đi, chỉ có bốn tỷ muội, quán bar, và đêm Hàng Châu là không thay đổi.
Vương Hi Phượng qua mười giờ mới bước vào cổng lớn quán bar, đi thông qua cầu thang tầng hầm có tay vịn gỗ, chỉ cần khẽ đụng đến, liền có thể cảm giác được dưới đất chấn động.
Đêm nay cũng náo nhiệt như trước.
Vương Hi Phượng tới quầy bar, mỹ nữ anh tuấn bartender đưa cho nàng một ly nước lọc.
Vương Hi Phượng cười nói: "Đêm nay không có rượu mà lại là một ly nước lọc, keo kiệt đến mức độ này, là lão nương bạc đãi em sao?" Vương Hi Phượng tự xưng là lão nương rất có hương vị, thiếu nữ không thích hợp nói lời như vậy, nữ nhân non nớt dùng điệu bộ này cũng không thích hợp, ngược lại vào tay nàng thì lại giống như gừng càng già càng cay.
"Lát nữa chỉ sợ quá nhiều rượu thôi." Mỹ nữ tóc dài thần bí cười.
Vương Hi Phượng cầm ly nước chân dài uống nước lọc, ngồi ở trên ghế ngắm nhìn bốn phía, mọi người chen chúc thành một đoàn, vây quanh sàn nhảy, âm nhạc khiến cho bầu không khí hôn ám, ca khúc thay đổi đa dạng, giá cả để thuê DJ tương phản với danh sách ca khúc, biểu cảm hơi giống như bất đắc dĩ.
Vương Hi Phượng bị mọi người kéo vào trong sàn nhảy, trong sàn là đám người đã sớm quen thuộc, Vương Hi Phượng liếc mắt một cái đảo qua, đều là khách quen biết mấy năm nay của quán.
Vương Hi Phượng bị khách quen nhiệt tình kéo vào trong đám người, bên trong đã có mấy tỷ muội chờ nàng.
Miêu Tử hóa trang thành miêu nữ, tất chân hoa văn màu đen, giày cao gót đen, mặc áo ghi
-lê, trên đầu đội tai mèo, thấy Vương Hi Phượng tiến vào, bổ nhào lên người nàng, sống chết quấn quýt.
"Sao lại kích động như vậy?" Vương Hi Phượng vỗ mông Miêu Tử, mông rất tròn vỗ vào cảm giác nảy lên, mười phần co dãn.
Vương Hi Phượng ra tay hung ác, Miêu Tử bật người nhảy xuống, ôm mông, hướng tới người khác cầu cứu, lại bị sờ soạng thêm vài cái, chiếm hết tiện nghi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!