9.
Trong trí nhớ của Giả Bảo Ngọc, bên người cô luôn được vây quanh bởi những khuôn mặt thân thiện, gương mặt quen thuộc của các trưởng bối cùng với ánh mắt mong đợi từ bốn phương tám hướng đều ném ở trên người cô, không thể nào tránh né.
Hồi còn nhỏ, cô không phải là một đứa trẻ hoạt bát, cũng bởi vì thể chất sinh non, cơ thể ốm yếu, không giống như những đứa trẻ hiếu động khác trong gia tộc, khi đó cô thật giống Lâm Đại Ngọc, là một con ma ốm, trên người luôn nồng đậm mùi thuốc Đông y, sách là người bạn duy nhất của cô, nhìn qua ô cửa sổ có thể thấy một mảnh trời vuông vắn, dưới mái hiên nỉ non tiếng chim Yến kêu. Đây cũng là thú vui thời niên thiếu của Giả Bảo Ngọc.
Những người lớn trong nhà luôn nghĩ cô là một người yếu đuối, ấn tượng đó tồn tại thâm căn cố đế trong đầu của bọn họ, không thể nào rút ra, cho dù Giả Bảo Ngọc sau khi lớn lên thân thể chuyển biến tốt, càng ngày càng khỏe mạnh, bọn họ vẫn như trước coi cô là Lâm Đại Ngọc nhiều bệnh, sợ ngày nào đó cô giang cánh còn chưa bay được bao xa đã rơi xuống đất, chịu không được một cơn gió, một hồi mưa phùn.
Cô có rất ít cơ hội đi ra ngoài kết bạn. Lúc này lại bị 3 gương mặt không đồng dạng như vậy vây lấy, Giả Bảo Ngọc không khỏi có chút không thoải mái.
Trong ánh mắt của bọn họ tràn ngập ý tò mò, gần như là đang chiêm ngưỡng người ngoài hành tinh.
Ba người ba loại dung mạo cùng bất đồng tính khí, Giả Bảo Ngọc thoáng có cảm giác như mình vừa tiến nhập vào một hoa viên trăm hoa đua nở, tinh tế khoe sắc, trong lúc nhất thời trước mắt cô là một mảnh hỗn loạn.
Giả Bảo Ngọc nhận ra được hai người trong đó, ngày cô đến nhà Vương Hi Phượng cô có gặp qua các nàng, một người là kiểu dễ thương giống mèo con, còn có cô gái tóc dài ngồi ở bên cạnh, một người có gương mặt và cách ăn mặc trung tính, thời điểm con ngươi màu đen nhìn về phía cô, tràn ngập sự đắc ý khó nói lên lời.
Không biết làm sao chị họ lại quen với các cô ấy, sau khi nhận thức được con người thật của chị họ, Giả Bảo Ngọc biết, cuộc sống của Vương Hi Phượng phong phú vượt xa so với những gì mình nghĩ.
"Mặt cậu thật là đỏ nha, là vì da quá mỏng à?" Miêu Tử đột ngột vươn tay nhẹ nhàng sờ soạng gương mặt Giả Bảo Ngọc, móng tay hơi dài không cẩn thận cào ra một vết xước, Miêu Tử cũng không ngờ đến, cô nguyên bản chỉ là muốn trêu chọc Giả Bảo Ngọc, không nghĩ đến độ dài móng tay mình, ngay lập tức liền có một ánh mắt muốn giết người ném về phía cô. Miêu Tử đem cái cổ vốn dĩ thon dài của mình rút ngắn lại một nửa, giấu mình tránh thật xa cái ánh mắt giết người kia.
"Mềm thật đấy." Miêu Tử cúi đầu cười nói.
Giả Bảo Ngọc nhìn về phía hai người còn lại, họ tựa hồ cũng nóng lòng muốn xông lên sờ thử.
Vương Hi Phượng cực kỳ muốn làm một việc, đó chính là đem ba muội muội không nghe lời kia đá văng đi, tiếp theo lôi cổ Giả Bảo Ngọc xách về nhà.
Giả Bảo Ngọc không giỏi nói chuyện, yêu nhền nhện 3000 năm tu luyện sẽ đem cô bắt nhốt lại, trước mắt Vương Hi Phượng giống như xuất hiện một Đường Tăng bất lực bị mấy nữ yêu tinh trêu chọc.
"Bảo Ngọc muội muội cảm thấy là cậu soái hay Hạ Hạ nhà chúng mình soái?" Miêu Tử ôm mặt Hạ Hạ, nâng đến trước mặt Giả Bảo Ngọc, hưng phấn hỏi.
Hạ Hạ nháy mắt trái một cái, phao một cái mị nhãn cho cô.
Lần đầu tiên có người hỏi Giả Bảo Ngọc vấn đề như vậy, cô phản ứng không kịp, quả nhiên là người không bình thường sẽ không hỏi những vấn đề bình thường. Giả Bảo Ngọc dựa theo nguyên tắc thành thực, trả lời: "Mình cảm thấy là cậu ấy soái."
Ngón tay Hạ Hạ lướt qua tóc mái che đậy mí mắt, dương dương tự đắc.
"Bảo Ngọc muội muội, cậu cảm thấy trong ba bọn mình ai là người xinh đẹp nhất?" Ngón tay Tử Di theo thứ tự điểm qua chính mình, Miêu Tử với tư thế cợt nhả, sau đó dừng lại ở trên người Vương Hi Phượng, Vương Hi Phượng thoáng nhìn, mắt quét ngang qua.
Tử Di mặc kệ, cười đắc ý.
Chuyện này khiến cho Giả Bảo Ngọc nhớ tới trong thần thoại Hy Lạp cũng có một câu chuyện tương tự, tuy rằng không biết tại sao mình lại liên tưởng như vậy, nhưng cô cảm thấy câu nệ, nói: "Mỗi người mỗi vẻ."
"Thật ba phải. Nói thế chẳng khác nào chưa nói, mình cũng không cần đáp án như vậy. Nói ra đi, ai là người xinh đẹp nhất." Các cô đối với đáp án mình không cần cảm thấy rất bất mãn, phải có một kết quả rõ ràng, Giả Bảo Ngọc thực không biết nên nói ai đẹp hơn ai, mỹ nữ có nhiều dạng, tùy theo cách nhìn người.
Vương Hi Phượng thấy bọn họ tạm thời vẫn còn chưa gây khó dễ, coi như là thả tâm, ba muội muội thích chơi nhưng cũng không phải là trẻ nhỏ, nên biết ở trước mặt người nào nói cái gì. Vương Hi Phượng còn không muốn sớm như vậy dọa Giả Bảo Ngọc chạy mất.
Nàng âm thầm ở dưới bàn đá chân Miêu Tử, ai biết dưới mặt bàn đều là chân, đá đến ai cũng không biết.
Hạ Hạ kinh hô một tiếng, mắt trừng Vương Hi Phượng.
Vương Hi Phượng nhìn xuống dưới mặt bàn, thấy được năm đôi chân, từ cái chân đi giày cao gót, mũi giầy nhọn vô cùng, đá người hoặc đá bắp chân khẳng định là đau thấu xương. Chân ba người đối diện đều đặn ở cùng một chỗ. Mà đôi chân thon dài của Giả Bảo Ngọc lại quy củ đặt bên cạnh.
"Làm sao vậy?" Tử Di hỏi Hạ Hạ.
Hạ Hạ nói: "Bị một con muỗi thật lớn đốt." Muỗi mẹ không có cách nào bắt lấy cô, cô lại tiếp tục không coi ai ra gì trêu chọc Giả Bảo Ngọc.
"Bảo Ngọc muội muội, từng có người theo đuổi cậu chưa?"
"Không có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!