Chương 47: (Vô Đề)

P.s: Chuyện là thế này, edit chương này mình mới biết, họ có 2 cách đọc là Cổ và Giả, trước giờ thấy bản QT đề là Cổ thì mình dịch luôn thành họ Cổ, nhưng có vẻ tên trong truyện thím Bỉ Ngạn đặt hết theo tên trong Hồng Lâu Mộng, nên phải là Giả Bảo Ngọc mới đúng. Thặc đắng lòng hiểu biết của thanh niên về Hồng Lâu Mộng chỉ là Lâm Đại Ngọc nên đã không nhận ra, thế nên từ giờ mình sẽ dịch lại là Giả Bảo Ngọc và tiện thể edit chỉnh sửa lại mấy đoạn sai những chương trước về cho đúng nhé ( ; v ; )/~~~

8.

Ban ngày ước chừng khó có thể hẹn được người ra uống trà, vẫn là Vương Hi Phượng tự mình bỏ tiền. Nhưng không có ai đáp ứng.

Điện thoại bị người mạnh mẽ cúp xuống, Vương Hi Phượng nhìn di động, thật lâu không nói gì. Nha đầu Miêu Tử kia không ở trên giường cũng không ở trong lòng bạn gái, lại có thể từ chối thẳng thừng mình.

Rốt cuộc thì sai ở chỗ nào? Là chính mình quá nhiệt tình hay rủ đi uống trà sữa là cấp bậc quá thấp, chẳng lẽ phải e lệ rụt rè hơn nữa rồi nói ý nói tứ mời mấy người đi ăn tổ yến vây cá mới là khuôn phép?

Vương Hi Phượng vuốt cái cằm bóng loáng của mình, sờ soạng nửa ngày, rốt cuộc cũng tìm ra căn nguyên vấn đề.

Tiếp tục lại gọi điện thoại cho một đám người, chưa cho đối phương có cơ hội mở miệng, nàng đã nói thẳng: "Có tiền mời tỷ tỷ đi uống trà sữa không?"

Ba em gái bỏ điện thoại xuống, mỗi người đều có chút tích cực.

Nguyên lai sai ở chỗ Vương Hi Phượng hảo tâm muốn tự bỏ tiền túi. Có lẽ là bởi Vương Hi Phượng ngày thường than nghèo giả khổ, quầng sáng ác nhân bao phủ ở trên đầu chói mắt, có một ngày muốn làm thiên sứ, khiến nhóm người M bị áp bức lâu ngày đã thành thói quen thấp thỏm lo âu, sợ là Hồng Môn Yến.

Vương Hi Phượng thu lại hảo tâm, không ngại làm việc ác thì phải làm đến cùng. Không phải Vương Hi Phượng có ý định xấu, chính là nàng cũng vì cho nhóm tiểu muội đỡ lo lắng.

Địa điểm họp mặt nằm ở khu vực phụ cận trường đại học, Vương Hi Phượng không muốn quá mức rêu rao, chọn một bộ đồ hơi chút bảo thủ, quần bò lửng cùng với áo T

-shirt trắng, chân đi đôi giày cao gót, di chuyển tới chỗ hẹn.

Hạ Hạ Miêu Tử cùng Tử Di đều học chung một trường đại học, lại cực kỳ trùng hợp dừng ở cùng một ban, cơ duyên xảo hợp gặp rồi thành ra quen biết, ở trong biển người như vậy hữu duyên tìm được điểm giống nhau.

Hồi còn học đại học, các cô thường ra quán trà sữa gần trường học nói chuyện phiếm ôn tập, gọi một ly trà sữa, hưởng một ngày điều hòa, may mắn là bà chủ phúc hậu, nếu không đã sớm bị liệt vào danh sách cấm cửa.

Bọn họ đều đã rời khỏi trường học, nhưng một đám người này vẫn còn muốn đến nơi đây tụ họp, Vương Hi Phượng không thể không ngồi xe đi tới điểm tụ tập cố định ngoài trường Đại học xx.

Vừa đi vào quán trà sữa, không khí mát lạnh bao vây lấy Vương Hi Phượng, thổi tắt đi cái nóng trên người.

Vương Hi Phượng đi vào góc, trong không gian bí ẩn của bốn người, lập tức truyền đến từng tiếng Phượng tỷ.

Vương Hi Phượng vừa ngồi xuống bên cạnh, đã có người vội vàng xum xoe, tay trái trà sữa tay phải đá bào, phía trước còn bày một phần bánh muffin, xem nàng thích món nào thì dâng lên.

"Không có chuyện gì thì đừng có nịnh nọt." Vương Hi Phượng không muốn ăn nước miếng của bọn họ, nước miếng của đám nha đầu kia có thơm thì cũng không hợp khẩu vị của nàng, lưu cho người thích uống nước miếng của mấy người đi.

Duỗi thẳng cổ ngoái đầu nhìn ra bên ngoài, xa xa có một tiểu soái ca mặc áo sơmi màu đen cùng áo vest nhỏ màu đỏ, đang cùng người khác nói chuyện phiếm, ngoắc chiêu nửa ngày, cũng không có được chú ý của cậu ta, cuối cùng Vương Hi Phượng đành phải lên tiếng gọi: "Tiểu soái ca bên kia, thỉnh cậu mang theo tờ menu lại đây đón khách."

Người nọ rốt cục thì cũng chú ý tới bên này, người nói chuyện với cậu ta vỗ vỗ vai, cười ghé vào lỗ tai nói với cậu mấy câu, tiểu soái ca cầm một quyển menu tiến lại đây.

Vương Hi Phượng không có tính toán gì với người kia, cũng chỉ là nhìn lướt qua, phát hiện ra người trước mắt là kiểu nam giới đang thịnh hành nhất, đeo kính đen, có chút pha trộn giữa nam nữ anh tuấn, liếc mắt một cái xong, nàng liền cúi đầu xem đồ uống.

Miêu Tử ở bên cạnh lại bày trò: "Sao trước giờ mình chưa từng thấy qua cậu nhỉ, cậu là người mới à?"

Người phục vụ mỉm cười đáp: "Tôi vừa làm được hai tháng."

"Khó trách, mình cũng đang thắc mắc, sao trước đây lại chưa từng thấy qua người đẹp trai dễ nhìn như vậy." Tay Miêu Tử nâng cằm, lông mi giống lông chim ra sức chớp chớp, gần giống, gần thành, gần bằng cây quạt của Thiết Phiến công chúa, đem tâm người thổi bay đi rồi.

Miêu Tử khi thích một cái gì đó, thì không cần biết đó là nam hay nữ, một khi nàng đã muốn nhìn thì sẽ nhìn đi nhìn lại, còn không đáng sợ đến mức ở bên đường lột quần áo người, Vương Hi Phượng thì có thể bảo trì thái độ bàng quan.

Trên mặt người phục vụ anh tuấn lộ ra nụ cười, tay để ở sau lưng, lễ phép nói: "Cám ơn."

"Khó thấy có người bị em trêu chọc mà lại không đỏ mặt." Chờ người nọ rời ra quầy, Miêu Tử hưng phấn nắm lấy tay Vương Hi Phượng nói.

Phản ứng của Tử Di cùng Hạ Hạ đối với lần này là đem tầm mắt dời sang hai bên, bảo trì trầm mặc.

"Không biết chừng là gay nha. Em đoán, nhất định là gay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!