7.
Giả Bảo Ngọc tốn nửa giờ để dọn sạch sẽ toàn bộ căn phòng của Vương Hi Phượng.
Căn phòng của Vương Hi Phượng đối xứng với tính cách của nàng. Nơi này, mỗi một văn kiện đều mang theo tính cách mãnh liệt của chủ nhân. Phòng ở của Vương Hi Phượng tuy rằng bừa bộn, đồ vật này nọ cũng rất ít, nhiều nhất là quần áo cùng đồ trang điểm. Sau khi dọn dẹp lại, ấn tượng đầu tiên chính là căn phòng có vẻ sạch sẽ, gọn gàng ngăn nắp.
Từ phương Bắc theo tới Hàng Châu, còn chưa đến 3 ngày, Giả Bảo Ngọc có thể nói là đã trải qua không ít kích thích.
Nghĩ đến, nhịn không được thở dài.
Tầm mắt cô lơ đãng dừng ở quyển sách trên bàn trà thủy tinh, do dự một chút mới đưa tay với lấy, cuốn sách là bản giả cổ cuốn Hồng Lâu Mộng, nhìn giấy viết đã có tuổi, được bảo dưỡng cẩn thận, mặt trên có đoạn chi chít ghi chú, chữ viết phiêu dật tuấn tú thoạt nhìn cực kỳ thoải mái, mà những ghi chú này có đôi khi liên quan đến văn bản lại có đôi khi chỉ là một đoạn tự hỏi.
Nói như vậy, xem xét trong màn đêm tĩnh lặng, sẽ sinh ra cảm giác giống như tri kỷ gặp nhau.
Giả Bảo Ngọc trút ra hết những suy tưởng, tiếp tục xem xét cuốn sách.
Vương Hi Phượng về nhà trước thời điểm mười hai giờ, trong nhà có nuôi một con người thật giống như nuôi một con mèo, cái hộp xi
-măng trống rỗng có thêm một sinh mệnh, chính mình nhất định phải tốn tâm tư lên nó.
Vương Hi Phượng chạy hướng vào trong nhà, trên đường sợ có người nào đó theo dõi, tiếng giày cao gót giẫm trên nền xi
-măng ở trong đêm tối mang theo ý vị khuếch tán ra bốn phía. Ngày thường nàng vẫn thường cùng các chị em trêu đùa, nói là bị cưỡng gian coi như là được chơi miễn phí một lần, chính là nói tới nói lui, là con gái gặp chuyện như vậy đều sẽ sợ hãi.
Vương Hi Phượng một đường chạy như điên về nhà, trên người đều là mồ hôi, ướt đẫm ngực áo, vào cửa, nàng đá văng giày cao gót, đập vào cánh cửa, một bên bắt đầu cởi quần áo, một bên vừa đi vừa ném, thời điểm đi đến cửa phòng ngủ, cũng chỉ còn lại có cái quần lót nhỏ bao lấy nửa người dưới.
"Chị họ..." Giả Bảo Ngọc ngẩng đầu lên từ cuốn sách kia, có chút không xác định gọi lại Vương Hi Phượng.
Vương Hi Phượng đứng lại xoay người, tựa vào cửa cùng Giả Bảo Ngọc xa xa tương vọng, tay khoanh trước ngực, do dự chờ đối thủ ra chiêu trước.
"Em nghĩ nửa ngày, quyết định vẫn là nên nói rõ ràng với chị."
"Bây giờ nói?"
"Bây giờ." Giả Bảo Ngọc chắc như đinh đóng cột.
Vương Hi Phượng tựa như không, đi đến bên cạnh Giả Bảo Ngọc, an vị đối diện người kia. Giả Bảo Ngọc giống như thấy một con cọp cái hướng cô đi tới, mang theo dáng vẻ bệ vệ hung hăng càn quấy, lấy khí thế áp đảo đi đến trước mặt cô.
Giả Bảo Ngọc đưa một cái gối ôm sô pha cho Vương Hi Phượng. Vương Hi Phượng cười thầm, tiếp nhận, ôm ở trước ngực.
"Tôi có thói quen nude ở trong nhà, như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy được thả lỏng. Em có thể tiếp nhận được không?" Vương Hi Phượng đem cặp chân thon dài gác lên bàn trà.
Giả Bảo Ngọc hít sâu một hơi, cô cảm thấy một vài hành vi của chị họ là không thể tưởng tượng được, rồi lại cảm thấy như vậy là đương nhiên, chuyện do chị họ làm ra, không phải đột nhiên mà làm như vậy, Giả Bảo Ngọc được những bậc trưởng bối trong nhà tận tình tu dưỡng, bình thường có cảm giác như vậy, làm người phải thật quy củ cẩn thận.
Mà thế giới tự do của Vương Hi Phượng là chính cô ấy, người ngoài không có quyền chỉ trích.
Giả Bảo Ngọc tiếp nhận cường thế của nàng, nghĩ thầm, mình phải tập quen với nó, mình phải tập quen với nó.
Có ca khúc đã từng viết, nữ nhân dưới chân núi là lão hổ.
Vương Hi Phượng chính là lão hổ đầu đàn.
"Em nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy công việc đó không ổn."
"Tôi biết em họ quan tâm tôi. Thật ra em là người đầu tiên nói với tôi như vậy." Vương Hi Phượng thấp giọng, ngữ khí buồn bã, Giả Bảo Ngọc nghe thấy trong lòng cả kinh, Giả Bảo Ngọc chợt phát hiện Vương Hi Phượng rời nhà đi nhiều năm như vậy, cũng ít liên hệ với người trong nhà. Một năm một lần về vào tết âm lịch, chẳng qua giống như về cho phải phép. Cùng người nhà cũng không thân, ngẫu nhiên sẽ tới bên cạnh mình nói nói, tán gẫu việc trong nhà.
Chị họ một mình ở bên ngoài, không biết đã chịu bao nhiêu khổ. Giả Bảo Ngọc nghĩ trong lòng.
Vương Hi Phượng bưng lên chén trà của Giả Bảo Ngọc đặt ở trên bàn trà, đem mùi rượu trong miệng hòa tan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!