Chương 45: (Vô Đề)

6.

Giả Bảo Ngọc cùng cha mẹ đi đến nhà ga, ra khỏi cửa nhà chị họ, Giả ba mới nói là họ đã sớm đi thăm ân sư, cũng không có ý định đi qua đó. Vì thế họ đi dạo Tây Hồ, rồi đi một đoạn ngắn đường nữa.

Trước khi tạm biệt, Giả mẹ khẽ nói: "Mẹ nguyên bản không muốn cho con đi ra ngoài, nếu có thể, thật muốn con cả đời làm đứa nhỏ trong nhà. Cung phụng dưới gối, làm một đứa con nhu thuận."

Giả Bảo Ngọc khẽ cười, bàn tay mẹ ấm áp, trên ngón tay có đeo một cái nhẫn Phỉ Thúy, thuần túy xanh biếc.

"Ở bên ngoài phải để ý bản thân một chút. Bố và mẹ con đều ở phương xa, gặp con cũng khó khăn, con gặp chuyện gì cũng phải suy nghĩ cho cẩn thận. Bố không sợ con đối xử với người ngoài không tốt, cùng người kết thù, bố chỉ lo lắng con tâm địa quá tốt, gặp ai cũng đối xử thiệt tình." Giả ba nhìn quanh bốn phía, thấy người đi đường bận rộn qua lại, rồi hóa thành bối cảnh.

"Con biết rồi." Giả Bảo Ngọc nói.

"Chị họ con cũng không có biến hóa lớn, mẹ cũng thấy yên tâm. Con sau này nghe chị ấy nhiều một chút, chị họ con một mình ở bên ngoài lâu như vậy, khẳng định so với con hiểu chuyện hơn nhiều." Giả Bảo Ngọc nghe mẹ mình nói như thế, khóe miệng nhăn thành nét mặt khi cười, nỗ lực buổi sáng của Vương Hi Phượng đã có tác dụng.

Giả Bảo Ngọc nói: "Con biết rồi. Đừng coi con như con nít nữa."

"Ở trong mắt chúng ta, con vẫn còn là một đứa nhỏ." Giả mẹ vuốt tóc Giả Bảo Ngọc, thương tiếc nói: "Chất tóc thật tốt, làm sao lại không thể nuôi dài đây? Mẹ thật muốn một cô con gái tóc dài, rồi để cho con mặc váy. Bất quá như bây giờ cũng tốt, tuấn tú vô cùng. Mẹ không thể không vui mừng con như vậy."

"Xong, xe đến rồi, chúng ta cũng nên đi ra sân bay thôi." Giả ba ôm Giả mẹ, xoay người hướng lên xe, Giả mẹ quay đầu lại vài lần, ánh mắt không muốn rời đi.

Giả Bảo Ngọc đứng ở ngoài xe, vẫy tay tiễn bọn họ rời đi.

Giả ba nói: "Nhanh trở về đi."

Tiễn xong cha mẹ, Giả Bảo Ngọc trở lại nhà Vương Hi Phượng, mới phát hiện mình không có chìa khóa nhà chị ấy, cô gõ cửa một lúc lâu, cũng không thấy có người ra mở cửa.

Giả Bảo Ngọc nghĩ Vương Hi Phượng đã đi ra ngoài rồi, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào.

Lúc này cửa bị mở ra, trên người Vương Hi Phượng không có lấy một mảnh vải che thân, gãi một đầu tóc rối bời, ánh mắt mông lung ngái ngủ.

Cơ thể trần truồng đột nhiên xuất hiện, khiến cho tâm hồn bé bỏng của Giả Bảo Ngọc run lên ba cái, cô vẫn còn là một tiểu cô nương thuần khiết, lại có thể được chứng kiến một hình ảnh gây ấn tượng mạnh như vậy, thoáng chốc đỏ mặt, ánh mắt xấu hổ dao động.

Vương Hi Phượng nói: "Em còn đứng ngoài đó làm gì? Vào đi, người ngoài nhìn thấy tôi bây giờ."

Ngụ ý, nàng không coi Giả Bảo Ngọc là người ngoài, muốn nhìn nhiều hay ít đều là miễn phí.

Giả Bảo Ngọc mới biết mình đã được vào cửa, Vương Hi Phượng đi qua trước mặt cô, bại lộ cả tấm lưng trần.

Vương Hi Phượng tự thấy ở trong nhà mình khỏa thân không có gì là không đúng, cho nên cũng tự nhiên cảm thấy Giả Bảo Ngọc cũng sẽ cảm thấy như vậy. Một người quang minh chính đại khỏa thân ở trong tầm mắt cô đi tới đi lui, không chú ý tới việc mình đã biến thành người nguyên thủy.

"Cậu thực hào phóng, vừa ra tay chính là mười vạn." Vương Hi Phượng rót cho mình một cốc nước, uống một ngụm nhỏ.

"Kỳ thật đây là chủ ý của em." Giả Bảo Ngọc mở lời. Vương Hi Phượng tò mò cô ấy sẽ nói ra lý do là gì. Trên đời làm gì có chuyện tiền đưa tới cửa lại không cầm, chỉ là sao Giả Bảo Ngọc lại biết tiền là tục vật tốt nhất đây?

"Em thấy chị họ không đi làm."

"Ai nói với em là tôi không có việc làm." Vương Hi Phượng ngồi bên cạnh Giả Bảo Ngọc, mặt gần như sát mặt cô.

Mặt Giả Bảo Ngọc thoáng vẻ quẫn bách, ánh mắt từ trên mặt Vương Hi Phượng chuyển qua bên cạnh, nói ra chuyện cô đã nhiều ngày quan sát nàng: "Chị họ cả ngày ở trong nhà, hơn nữa đều là ở bên ngoài chơi đến khuya, em nghĩ chị họ có lẽ là đang thất nghiệp nên ở nhà."

"Em quan sát cẩn thận nhỉ." Vương Hi Phượng ngoài cười nhưng trong không cười, sờ sờ khuôn mặt nhỏ trơn bóng của Giả Bảo Ngọc, khen ngợi cô.

"Chị họ, chị nên đi tìm một công việc." Giả Bảo Ngọc nói ra lời thật lòng với Vương Hi Phượng.

Vương Hi Phượng nhíu mày, cười nói: "Ai nói tôi không có việc nào? Em có thể sử dụng cái đầu nghiên cứu sinh thông minh của em, thử đoán xem tôi là đang làm gì? Công việc của tôi, đều làm vào buổi tối, nơi đó là một nơi khép kín, xa hoa truỵ lạc, còn tôi, thì phải mặc những bộ đồ duyên dáng ngồi ở chỗ kia cười cho người ta xem..."

Nghe Vương Hi Phượng miêu tả, sắc mặt Giả Bảo Ngọc phản ánh trung thực những hình ảnh diễn ra bên trong nội tâm cô, đôi lông mày nhíu thật chặt.

Tuy nói là Vương Hi Phượng ác ý dẫn đường, nhưng nhìn vẻ mặt kia của Giả Bảo Ngọc, có thể biết rõ ràng phương hướng mà cô muốn đi, Vương Hi Phương nâng đùi lên, đặt ở trên vai của người kia, nói: "Bảo Ngọc muội muội, lần sau chờ tôi rảnh tôi sẽ đưa em đến chỗ tôi làm nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!