Chương 43: (Vô Đề)

4.

Nếu phải tính toán xem lần quét dọn vệ sinh trước là vào ngày bao nhiêu, Vương Hi Phượng sẽ cảm thấy đầu của nàng có thể vì nó mà bị thiếu đi dưỡng khí. Đó là chuyện của Kỷ Cambri, khi đó, nàng còn không biết mình đang lưu lạc ở nơi chốn nào nữa.

Trong nhà hỗn độn một đống, đồ cần phải ném đi quá nhiều, rác thải thập diện mai phục, mà nàng không biết nên bắt đầu dọn từ chỗ nào.

Giả Bảo Ngọc có ý tốt nói muốn thay nàng dọn phòng. Vương Hi Phượng mắt lạnh quét tới, mỉa mai: "Bảo Ngọc muội muội, em cũng biết sáng tác thơ văn bằng cây lau nhà à?"

Giả Bảo Ngọc sẽ không ngốc đến độ đi thảo luận với nàng về phương pháp sáng tác thơ văn bằng cây lau nhà, lần thứ hai hỏi: "Em có khả năng giúp đỡ chị việc gì không?"

Vương Hi Phượng căn cứ theo nguyên tắc lợi dụng tài nguyên hợp lý nhất, thế nào cũng phải đem Giả Bảo Ngọc này đi vắt kiệt sức lao động thặng dư. Nàng nhìn quanh bốn phía: "Em có thể gấp quần áo không?"

Giả Bảo Ngọc gật đầu, đáp: "Có thể."

Vương Hi Phượng hung hăng vỗ mông của cô một cái: "Thế thì đi gấp quần áo cho tỷ tỷ đi."

Giả Bảo Ngọc đi vào trong phòng ngủ, còn Vương Hi Phượng bắt đầu dọn phòng khách.

Quá trình này có thể gọi là cực kỳ gian khổ, chỉ là so với tuyến đường sắt Tây Tạng thoải mái hơn một chút. Đống đồ này là do ngày dồn tháng chứa tích thành một ngọn núi nhỏ, nàng cũng lười chọn lựa, cứ đem tạp chí sách báo quảng cáo cùng sách lậu không hiểu mua từ đâu ném hết vào túi rác, chờ sau khi bàn được lau sạch hoàn toàn, Vương Hi Phượng mới có thể nhìn rõ cái bàn thủy tinh hồi lâu không thấy, vật kia có vẻ không bị ô

-xy hoá, còn vô cùng mới.

Vương Hi Phượng đem cây bút đang lung lay phía sau đầu đâm lại sâu hơn một chút, gọi điện thoại cho Miêu Tử.

Giọng nói của Miêu Tử trong điện thoại khàn khàn mơ hồ: "Phượng tỷ, chị xem xem mấy giờ rồi?"

"Còn chưa qua đêm."

"Vấn đề ở chỗ đêm là thời gian để làm tình. Á... Đừng ngừng lại, là Phượng tỷ."

"Hai đứa đúng là dồi dào tinh lực."

"Đáng ghét, người ta giờ mới bắt đầu." Miêu Tử cười duyên.

"Vậy khi nào thì được?" Vương Hi Phượng không khách khí hỏi.

"Phượng tỷ, chị không biết là chị nói lời này nghe rất tụt hứng sao?"

"Tụt hứng cũng không phải nói với em, nói với An Sinh nhà em, hầu hạ em xong mà còn khí lực thì tới nhà của tỷ, tỷ cần em ấy."

"Vương Hi Phượng, chị có ý gì?" Miêu Tử cất cao giọng, nghe phản ứng bên kia thì hình như Vương An Sinh vừa bị nàng một cước đạp xuống giường.

Vương Hi Phượng nhẫn nại giải thích: "Tỷ cần người tới giúp dọn phòng."

"Bảo cái cô em họ xử nữ kia của chị làm là được rồi?" Miêu Tử một bên giải thích tình hình cho Vương An Sinh, một bên nói với Vương Hi Phượng.

Vương Hi Phượng vỗ trán, nói: "Em ấy được nuông chiều từ bé."

"An Sinh nhà em thì không được nuông chiều từ bé chắc! ?"

"Bọn tỷ còn chưa cầm qua cây lau nhà."

"Xử nữ không phải sẽ mãi là xử nữ."

"Em ấy..."

"Vương Hi Phượng, chị luyến tiếc em họ thì nói thẳng ra, em sẽ không kêu Vương An Sinh đi đến nhà chị để bị chị giày vò đâu." Miêu Tử nổi giận đùng đùng cúp điện thoại, Vương Hi Phượng đứng trước điện thoại thật lâu không nói gì, qua hồi lâu, lần thứ hai gọi điện, Miêu Tử còn chưa kịp mở miệng, Vương Hi Phượng đã mở miệng trước: "Muội muội, hạ hỏa, trong lòng tỷ luôn khắc ghi từng câu nói của em."

Miêu Tử lần này bình tĩnh hơn rất nhiều, giọng nói ngọt lịm giống kẹo mạch nha, dính người: "Phượng tỷ, bọn em sẽ tới."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!