3.
Vương Hi Phượng vừa đứng lên đi chưa được đến ba bước, lập tức lại té xuống. Tửu lượng của nàng trời sinh mà có, còn cộng thêm nhiều năm chinh chiến như vậy luyện thành, uống đến cùng cũng sẽ không có biểu hiện gì thất thố.
Di chứng say rượu thường thì tập trung toàn bộ ở thời điểm sau khi tỉnh lại, nhưng như vậy cũng đủ để thành toàn cho danh hiệu ngàn chén không say của Vương Hi Phượng rồi, đem trò hề toàn bộ lưu lại ở sau lưng. Đầu hoa mắt choáng, mà trong dạ dày có một cỗ chất lỏng đang chực chờ xông thẳng lên cổ họng, miệng thì toàn một vị chua.
Vương Hi Phượng quay lại, quỳ trên thành bồn cầu nôn mửa liên tục.
Vương Hi Phượng cảm thấy được cái dạ dày đang liều mạng tạo phản, không đem nàng trở thành người không giống nàng thì sẽ không chịu bỏ qua.
Ói cả nửa ngày, đem toàn bộ những thứ trong bụng phun ra sạch sẽ, nhưng cái cảm giác muốn nôn mửa kia vẫn cứ trực chờ đi ra.
Ha! Nôn hết rồi, Vương Hi Phượng ngay cả khí lực để đứng dậy cũng mất, xoay người, ngồi tê liệt dưới đất.
Trước mặt nàng đột nhiên xuất hiện một ly thủy tinh, ở trong chứa bảy phần nước. Một bàn tay trắng nõn thon dài đang cầm cái ly kia, ánh sáng tỏa ra phảng phất giống như bạch ngọc. Trên cổ tay người nọ còn đeo một vòng Phật châu, phong cách cổ điển.
Vương Hi Phượng còn không có khí lực ngẩng đầu, đáy lòng còn tưởng bạn gái Miêu Tử có lòng lại đây bưng trà rót nước cho mình.
Nàng không chút khách khí tiếp nhận cái ly, súc miệng, đem vị chua trong miệng súc qua một lượt.
Nhổ xong nước, còn có thêm một cái khăn mặt ướt hiện ra trước mắt.
Vương Hi Phượng còn đang nghĩ ngợi, cái tên Vương An Sinh hướng nội này đến thấy người quen cũng không biết ăn nói, từ khi nào lại biết săn sóc như vậy, thì ngẩng đầu lên, chứng kiến ở trên đầu là một gương mặt trắng nõn, từ đầu đến cuối hoàn toàn không phải là Vương An Sinh.
Vương Hi Phượng cầm lấy khăn mặt lau mặt một chút, rồi ném cho người nọ, người nọ tiếp nhận, ở trước bồn rửa mặt rửa qua một lần.
"Em đến đây lúc nào?" Vương Hi Phượng dựa vào bồn cầu, uể oải hướng người đứng bên cạnh hỏi.
"Vừa mới sáng nay." Giọng của Giả Bảo Ngọc êm ái giống như là gió mát phiêu diêu tự tại, tiếng nhạc ầm ĩ ở quán bar tối hôm qua vẫn còn văng vẳng ở bên trong lỗ tai của nàng, mà cái giọng nói kia lại hóa thành gió mát đuổi đi đống âm hưởng dư chấn đó.
"Cứ xem đây như là nhà của mình. Tự em đi lo liệu đi. Còn tôi đi ngủ, em muốn ăn gì thì tìm trong tủ lạnh." Vương Hi Phượng run rẩy bò dậy, chân đã trở thành bông, thân mình mỗi bước đi đều mềm nhũn, tay ở một bên cố bắt nửa ngày, lại không bắt được cái gì có thể chống đỡ cơ thể. Nhưng thật ra, tay Giả Bảo Ngọc đã vịn chặt thân thể nàng.
"Em tới khiến cho chị gặp phiền toái sao?" Giả Bảo Ngọc hỏi.
Vương Hi Phượng tuy rằng sức lực còn lại không nhiều lắm, nhưng sức lực để liếc mắt một cái thì vẫn có.
Thu được dáng vẻ rõ ràng không chào đón mình của Vương Hi Phượng, nụ cười của Giả Bảo Ngọc trở nên chua sót.
"Em biết, em không nên đến làm phiền chị, chỉ là cha mẹ em lo lắng em một mình ở bên ngoài." Giả Bảo Ngọc giải thích.
Vương Hi Phượng lại ngáp một cái, ngữ khí giống như không thèm để ý chút nào nói: "Bảo Ngọc muội muội, sáng sớm em đến nhà tôi là để khoe ra em được sủng ái như thế nào à?"
Giả Bảo Ngọc khẽ lắc đầu, không nói thêm câu nào nữa.
Cô đỡ Vương Hi Phượng ra đến bên ngoài phòng ngủ, bước lên thảm lót sàn nhà, Vương Hi Phượng liền biến thành cô vợ nhỏ mảnh mai, thân mình như lá mùa thu, chậm rãi té trên mặt đất.
Vật trên tay Giả Bảo Ngọc bỗng nhiên biến mất, cô cúi đầu nhìn xuống, Vương Hi Phượng đã chết trên mặt đất, không giữ chút hình tượng nào hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Giả Bảo Ngọc trầm tư xem xét kỹ lưỡng mái tóc vàng tán loạn trên đất của Vương Hi Phượng, và cả khuôn mặt mệt mỏi trang điểm cầu kỳ của nàng, tầm mắt cô dời xuống thêm chút nữa, nhìn thấy Vương Hi Phượng mặc áo ren ngực màu đen cùng với váy ngắn chưa kịp cởi, hơn phân nửa da thịt bại lộ ra bên ngoài, bên chân có một đôi giày cao gót bị đặt lộn xộn.
Cô nhìn xa gần bốn phía, trên thảm tatami vứt đầy quần áo cùng giầy, còn có áo lót nữ giới.
Giả Bảo Ngọc chưa bao giờ thấy qua một căn phòng như vậy, mọi thứ hỗn độn ngầm ám chỉ thái độ sinh hoạt cá nhân của chủ nhân nó, ý thức của cô bất giác hướng về một loại nghề nghiệp nào đó.
Ý nghĩ này rất nguy hiểm, hơn nữa... Giả Bảo Ngọc thở dài, ngăn mình nghĩ đến mấy loại phỏng đoán làm tổn thương người, cô mở một bên chăn ra, che ở trên người Vương Hi Phượng.
Vương Hi Phượng ngủ bù đủ, tinh thần tự nhiên tỉnh táo lại, tắm rửa một lần rồi đi ra, đi ra đến bên ngoài, nhìn thấy có người ngồi trên ghế sô pha, cả phòng khách sạch sẽ nhất chính là cái ghế sô pha kia, Giả Bảo Ngọc cũng thật tinh mắt.
Mông Vương Hi Phượng tựa vào cái bàn bên cạnh ghế, thân thể hơi hơi nghiêng về phía trước, quan sát Giả Bảo Ngọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!