2.
Thời điểm goodbye bình thường của quán bar chỉ định lúc 1:00 sáng, ai phải về nhà thì về nhà, có người vui thú đi tìm đối tượng, ánh đèn trên sàn nhảy quán bar vụt tắt, nhạc cũng dừng lại, một đêm cuồng hoan tuyên cáo chấm dứt.
Người đi vô cùng mau, có lẽ là bởi vì không phải là ngày nghỉ, nhóm người độc thân hợp lại từ nhiều thành phần, nhưng đó không phải điều Vương Hi Phượng quan tâm. Nàng nghĩ đến tiền của nàng, ngày hôm nay đã bán đi bao nhiêu rượu, đã kiếm được bao nhiêu tiền.
Việc làm ăn này đích xác là kiếm không tốt, càng kiếm không tốt, càng có tính khiêu chiến, Vương Hi Phượng tìm được điểm tiêu khiển ở trong chút tiền còm cõi này.
Đám người tan, nhóm người phục vụ trong quán bar cũng lần lượt chào tạm biệt nhóm nữ chủ.
Toàn bộ đèn đóm đều được mở lên, xua tan đi bầu không khí mờ ám trong quán, Vương Hi Phượng kêu Hạ Hạ mang một thùng bia lại đây, đặt ở một bên sân khấu, Miêu Tử mặc váy ngắn, nhảy đến bên cạnh bàn DJ, Vương An Sinh nhà cô liền kiêm chức DJ.
Hết thảy chính là chơi đùa, tự làm mình vui.
Miêu Tử đung đưa đầu, ánh mắt như tơ nhện ôm lấy tiểu bạch kiểm nhà nàng, Vương An Sinh là tài năng âm nhạc, luân lạc vì vợ mà đi đánh nhạc đệm.
Miêu Tử mặc áo ngực màu đen cực kỳ thấp, để lộ ra một phần ba bộ ngực, phía dưới đeo khuyên rốn xinh đẹp, nửa người dưới là váy ngắn, ngồi xổm người xuống, tay bắt đầu từ giày cao gót, chậm rãi, thong thả giống như một chuyến dạo chơi bình thường, từ từ hướng lên trên, từ bắp chân, lên đến đùi, sau đó dừng tại bộ mông xinh đẹp, ở trên vẽ trái một vòng phải một vòng.
Đầu lưỡi Miêu Tử liếm lấy môi đỏ thẫm, đem mỵ lực ra sử dụng hết, yêu tinh nhện dệt ra những sợi tơ khiêu khích vô hình của nàng, chờ đợi Đường Tăng ngây ngốc chui đầu vào bên trong.
Miêu Tử cợt nhả cũng chỉ có gái nhà cô nhìn, hai đôi còn lại đang ôm nhau tiến lên sàn nhảy.
Vương Hi Phượng ngồi vào bàn, cầm lấy micro, thử nói mấy tiếng: "Miêu Tử, làm loạn đủ rồi thì lăn xuống, bạn gái Miêu Tử, hãy hát một bản tình ca đi."
Miêu Tử nhảy xuống trước bàn, nửa mình dưới còn run lên, bộ ngực đầy đặn giống sóng biển giận dữ, từng đợt phập phồng.
Vương Hi Phượng nghênh đón ánh mắt khiêu khích của người kia, cởi bỏ phần lớn lớp áo ngoài, bên trong lộ ra chiếc áo lót màu đen.
Ngực Miêu Tử có đầy đặn thế nào, cũng không thể đấu lại một Vương Hi Phượng 26 tuổi đã dậy thì hoàn toàn. Thắng bại vừa nhìn đã rõ ngay.
Chuyện đầu tiên Miêu Tử làm chính là bịt kín mắt của bạn gái, nhìn lâu vào ngực của Vương Hi Phượng, không chừng sẽ bị câu dẫn mất hồn.
Nếu như nói Miêu Tử là nhện tinh, phun tơ nhện bắt lấy Đường Tăng, thì Vương Hi Phượng chính là yêu tinh ngàn năm, không thuộc cùng một đẳng cấp.
Vương Hi Phượng nói: "Các chị em, cùng bạn gái của các chị em, mọi người một buổi tối tốt lành!"
"Buổi tối tịch mịch của Phượng tỷ đã đến..." Tử Di khẽ cười.
Vương Hi Phượng cởi bỏ giày cao gót của mình, hướng Tử Di ném tới, Tử Di vội vàng né tránh, trốn vào trong lòng vợ cô.
Chân cũng chỉ còn lại có một chiếc giày cao gót, cô dứt khoát đá rơi xuống, hai chân ở giữa không trung quơ, cảm giác rất thoải mái.
"Hôm nay các em cứ tận tình uống rượu tận tình nhảy, uống đến say chết cũng không sao, cứ đến nhà của tỷ tỷ ngủ. Mười mấy chị em chúng ta có thể ở cùng một chỗ một năm mười tháng, đúng là không dễ dàng gì, nhớ tới, tỷ tỷ lại muốn khóc. Quên đi, mọi người uống rượu ca hát, đêm nay không say không về."
"Phượng tỷ, em yêu chị! Dựa theo lệ thường, chúng ta cần phải luân phiên hôn tỷ ấy một cái." Miêu Tử là người đầu tiên nhảy qua, hai bên má Vương Hi Phượng mỗi bên hôn một cái, hai dấu son môi đỏ tươi mỗi bên khắc một dấu.
Tiếp theo là Tử Di, môi của nàng màu hồng nhạt thanh nhã, ấn lên trán cùng cằm Vương Hi Phượng.
Hạ Hạ không có thói quen tô son, vì cấp lên mặt Vương Hi Phượng thêm một chút nguyên liệu, nàng cầm thỏi son đen của Miêu Tử, thoa lên miệng một lớp thật dày, đen tựa như người bị trúng độc.
Cô cười gian hướng đến Vương Hi Phượng.
Vương Hi Phượng bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đưa mặt ra.
Hạ Hạ liền hôn một cái, trên miệng Vương Hi ấn thật mạnh lớp son đen của chính mình, sau đó day đi day lại, khiến cho lớp son môi bôi đầy miệng nàng, đen một mảng lớn.
Vương Hi Phượng hận nhất tiểu muội này, thâm tâm hận nhất.
Hạ Hạ thối lui, nhìn kiệt tác của mình mà cảm thấy kiêu ngạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!