1.
Ở bên cạnh Vương Hi Phượng không có mỹ nữ. Đây là chân lý mà một người đang mở mắt cũng có thể dễ dàng nhận ra được.
Nàng hướng về chỗ ngồi của mình, ngồi xuống, lực sát thương vô hình tựa như bức xạ hạt nhân, đem những người bên cạnh hạ gục toàn bộ. Những mỹ nữ dẫu có duyên dáng đến đâu cũng muốn chau mày tự kỷ bản thân không đấu lại được với thứ ánh sáng chói mắt đó, mà những thiếu nữ nóng bỏng cũng không dám tiến lại cùng nàng đi so bì.
Vương Hi Phượng chiếm hết ưu đãi, tuy không có gì được tính là tốt nhất, nhưng khi chia đều ra, có thể vượt trội hơn so với những người khác.
Nét đẹp của Vương Hi Phượng vào ban ngày thoạt nhìn bất quá chỉ thuộc vào hàng mỹ nữ tầm trung, lớn lên có chút quyến rũ, nhất là ánh mắt cùng đôi môi kia. Đôi mắt nàng là mắt hồ ly một mí, mắt vĩ là kiểu mắt đuôi mắt cong lên trên, ánh mắt cũng là hướng lên trên câu dẫn người, nhìn người mang theo sự mê hoặc, mặc kệ nàng có phải xuất phát từ tự thân ý nguyện, ánh mắt cám dỗ như vậy chính là bất khả chiến bại.
Đôi môi đầy đặn, môi trên nhếch nhẹ, thần tuyến rõ ràng, năm đó khi đôi môi Julia Robert đỏ nhất, kéo theo biết bao người phải ghen tị, ánh mắt ghen tị cũng cố định trên đôi môi đỏ thắm của nàng.
Những thứ còn lại, cũng chỉ có thể gọi là bình thường, một cái mũi hai lỗ tai ai ai cũng đều có, chỉ là hình dạng lớn nhỏ có hơi sai biệt, đều là do ba mẹ sinh ra cũng không có cách nào khác được.
Ban đêm, gương mặt nàng cất giấu sau lớp son phấn thật dày, người đẹp người không, trong cảnh tranh sáng tranh tối ai phân được rõ ràng? Lúc này, chính là thời điểm để so về khí chất.
Vương Hi Phượng đứng trong bóng tối, khí thế kia có thể giết chết một đám người.
Thuyết bất thanh đạo bất minh. Người bị nàng giết thông thường sẽ đem chuyện này quy kết là
- gặp quỷ.
*Thuyết bất thanh đạo bất minh (): nói không rõ đạo bất minh | không biết như thế nào để trình bày vấn đề; khó nói rõ ràng | tình cảm, quan hệ không rõ ràng.
Vương Hi Phượng còn chiếm ưu thế về cái tên, một khi đã tới nơi đây ai ai cũng đều có nhận thức về cái tên của nàng, có thể gọi là chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng.
Đỡ đi những chuyện ngu ngốc như tiêu tiền in ấn danh thiếp, tiết kiệm không ít phí tổn.
Được người đời xưng tụng là Phượng tỷ, Vương Hi Phượng sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở liền đi đến Hàng Châu dốc sức làm việc, nhiều năm trôi qua, nàng cùng mấy muội muội có tiền cùng nhau mở một quán bar, ngay cạnh Tây Hồ, chuyên dành cho phụ nữ, đàn ông trừ phi là gay không thì miễn vào, nếu không sẽ bị giày cao gót roi da hầu hạ.
Quán có cái tên thời thượng, lấy từ tiếng Anh, quán bar For one, người nước ngoài nhìn vào cũng sẽ cảm nhận được đây là một nơi ấm áp, phiên dịch một chút thì chính là 419, trực tiếp trắng trợn kêu gọi người ta muốn làm chuyện tình một đêm.
*419 = Tình 1 đêm.
Quán bar nằm trong một tuyến đường nhỏ, tiền kiếm được nhất định không nhiều, nói cho đơn giản thì những muội muội kia đều là người giàu có, cũng không cần chút ít lợi nhuận nhỏ này, phần lớn đều cho không tiền, cho không chỗ dựa vững chắc cho Vương Hi Phượng.
Buổi tối 9 giờ, trong quán bar For one, nhóm nữ chủ đúng giờ đúng chỗ lắc mông dọc theo hành lang bên trên đi xuống, nhóm con gái phía dưới cũng hoan hô vỗ tay, thỏa mãn khát vọng muốn làm ngôi sao của những cô gái kia, ngoảnh lại đều là tự vui thú chính mình.
Nhóm nữ chủ tìm bên trong một vị trí để ngồi xuống, mấy cặp thân mật cũng ở phía sau đúng giờ tiến vào. Bốn cô gái, ba người yêu, ngồi đối xứng mỗi bên ba người, còn lại một vị trí chính giữa là dành cho người quyến rũ nhất đanh đá nhất nổi tiếng nhất, Vương Hi Phượng.
Vương Hi Phượng trái phải phía trước đem dâm oa đãng phụ quét qua một vòng, cái liếc mắt này cơ hồ là tìm kiếm vạn năm, quán bar đã bắt đầu bật nhạc nhảy, đèn đóm nhấp nháy không ngừng, hơn nữa Vương Hi Phượng gần đây đánh máy nhiều, thị lực nhanh chóng giảm sút, híp mắt, chăm chú nhìn ngó.
Ba đôi tình lữ, sáu cô gái, ba tiểu thế giới, mà nàng lại bị bài trừ ra bên ngoài.
Vương Hi Phượng như thế nào lại không phát hiện ra, ba nha đầu này càng sống càng dễ chịu, gương mặt ngày càng trắng nõn mịn màng, không biết là do được Hàng Châu đất đai màu mỡ cấp dưỡng, hay do được người bên cạnh cấp cho ăn no. Trong khi chính mình buổi sáng đứng trước gương lại phát hiện ra trên trán xuất hiện một cái mụn, không biết có phải hay không là do chưa được thỏa mãn dục vọng.
Đám chị em tốt hai mươi bốn tuổi kia vội vàng bồi vợ, ban ngày họ phải đóng vai trò của chính mình trong xã hội, chỉ có ban đêm mới có thể gặp nhau, Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm gặp nhau một lần, đó là thời khắc tình cảm tràn ra mãnh liệt, rau khô gặp thịt ba chỉ, liền mau chóng bắt lửa.
"Phượng tỷ ngày hôm nay khí chất không đúng, đố kỵ, hâm mộ, còn có một chút tức giận." Muội muội nhỏ nhất bên trái là Miêu Tử, ở trước mắt Vương Hi Phượng phe phẩy ngón tay, móng tay giả dán lên móng tay thật chừng 3 centimet, giống như dao găm ở trước mặt Vương Hi Phượng lắc qua lắc lại.
Mí mắt Vương Hi Phượng cũng không nháy xuống, ánh mắt đảo qua, hóa thành dao nhỏ, đâm ngược trở lại.
Miêu Tử thu tay trở về, vuốt móng tay giả, mặt trên đính các mảnh kim cương màu đen chói mắt vô cùng.
Vương Hi Phượng đối với cái chuyện này dè bỉu, nàng nói: "Bạn gái của em có khuynh hướng M à? Cái tay này, nhìn khác gì dao găm, đừng nói niềm vui trên giường của mấy đứa chính là xem máu tươi chảy ba thước đấy."
Miêu Tử mở ra mười đầu ngón tay, ở trên không trung cào cào một chút, đáp lại: "Bạn gái của em chính là thuần T. Chạm cũng không cho em chạm, ngày thường đều là cô ấy ra sức hầu hạ em, em nuôi dưỡng ngón tay của mình thật tốt là đủ rồi."
Ánh mắt của Vương Hi Phượng dời đến cô gái thanh tú sạch sẽ đứng ở phía sau Miêu Tử, tầm mắt dừng ở nửa người dưới của cô, ngữ khí ám muội nói: "Vậy là vẫn còn nhỉ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!