Nhà của Thư Tiệp vốn không lớn, lúc trước mua cũng không lo lắng nhiều sẽ có người tiến vào ở, thậm chí, ngay cả chuyện nuôi thú cưng cũng không có trong kế hoạch của nàng.
Căn phòng chỉ rộng 50m2, phòng ăn cùng phòng khách ở chung một chỗ, bàn lớn ước chừng rộng hai thước ngự trong phòng khách, một bên Thư Tiệp đặt làm bàn học, bên kia trong lúc ăn cơm có thể dùng làm bàn ăn.
Phòng bếp thiết kế rộng mở hơn một chút, Thư Tiệp thích nấu cơm, hơn nữa còn lấy thế làm vui, lúc trước chọn mua chỗ này cũng là bởi vì gian bếp kia.
Phòng ngủ một gian, bên trong có buồng vệ sinh nhỏ, bởi vì đây là tầng cao nhất nên phòng ngủ một nửa tường là nghiêng, giường bị đặt tại một chỗ trũng, lúc ngồi dậy, đưa tay, liền có thể đụng đến tấm mái màu lam sắc, còn có thể mở ra một ô cửa sổ trên mái nhà, ngắm nhìn bầu trời sao lấp lánh.
Bởi vì chủ ý của nàng là trải qua một cuộc sống độc thân cả đời, cho nên phòng của Thư Tiệp mặc dù nhỏ, nhưng như vậy là đủ rồi, để cho một mình nàng ở tuyệt đối là rộng lớn. Nhưng sau khi có thêm một Phạm Đồng Đồng, nếu cẩn thận suy xét kỹ thì không gian phân phối nhất định có vấn đề.
Giường quá nhỏ.
Một cái giường, dài 1m8, rộng 1m5, giống như loại giường gỗ dùng trong trường học, cơ bản cất chứa một người cũng đã đủ chật vật cho nó, Phạm Đồng Đồng hiện tại tuy rằng gầy thành cây gậy trúc, thế nhưng nằm ở trên vẫn là có chút khó khăn.
Sô pha lại không thể ngủ, quá nhỏ quá chật.
Nhà vệ sinh nhỏ sau khi chứa đồ trang điểm cùng đồ bảo dưỡng của Thư Tiệp, đã không còn chỗ trống cho đồ dùng tắm rửa của Phạm Đồng Đồng.
Khi thật sự muốn lên kế hoạch, Thư Tiệp phát hiện ra có rất nhiều chuyện phiền phức.
Rầu rĩ. Thư Tiệp nhìn tờ giấy viết chi chít các kế hoạch, mà đầu phát đau.
Thế giới có phải hay không trở nên vô cùng chật chội. Thật giống như nguyên bản nơi này chỉ có một mình cô cùng lớp vỏ trứng bao quanh, như vậy là đủ rồi, thêm một người, thế giới trong vỏ trứng bị bắt giữ một nửa, khiến cô không thể tự do hô hấp.
Thư Tiệp ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng Phạm Đồng Đồng, tìm nửa ngày, phát hiện trong phòng không có cô ấy.
Thư Tiệp đứng lên, ghế tựa bị đầu gối nàng đẩy ra, chân ghế dựa trên sàn nhà xẹt qua một tiếng két.
Từ mặt sau ghế sô pha xuất hiện một quả đầu ánh vàng rực rỡ, Phạm Đồng Đồng ngẩng đầu, khó hiểu nhìn nàng, hỏi: "Làm sao vậy?"
Thư Tiệp lần thứ hai ngồi xuống ghế, lắc đầu, nói: "Không có việc gì."
Phạm Đồng Đồng lần thứ hai cúi đầu xuống, Thư Tiệp tiến lại mới nhìn thấy cô đang quỳ rạp trên mặt đất dùng khăn mặt lau sàn nhà, bên cạnh là một thùng nước, nước bên trong đã nửa đục, còn chưa tới nỗi đen thui.
Mặt đất đã sớm bị cô chà sạch, cơ hồ có thể dùng làm gương soi, đem bóng dáng của người ở trên không sai lệch chiếu ra.
"Lau qua loa thôi." Thư Tiệp nắm cổ tay Phạm Đồng Đồng, muốn đem cô ấy kéo lên, Phạm Đồng Đồng cười nói: "Cứ để tôi lau sạch, coi như là rèn luyện."
Nhìn bộ dáng thích thú của người kia, Thư Tiệp trong lòng nảy sinh một nỗi tức giận vô cớ, bước chân đi qua mặt Phạm Đồng Đồng, một lần nữa trở lại trước laptop của mình, mặc cho Phạm Đồng Đồng chịu mệt nhọc đem sàn nhà mỗi một tấc đều chà sát đến sạch bóng, không lưu lại bất cứ một hạt bụi nào.
Phạm Đồng Đồng quỳ trên mặt đất lau chùi, mãi đến khi thắt lưng không chịu nổi nữa, lúc đứng dậy đã muốn hoa mắt, thân thể tiến về phía trước một bước, thiếu chút nữa ngã sấp mặt lờ.
Bắt lấy lưng ghế sô pha, thật lâu thật lâu cô mới khiến máu trong đầu bổ về.
Mắt Phạm Đồng Đồng nhìn xuống mặt đất sạch sẽ, cảm thấy vừa lòng đến không thể hài lòng hơn, dương dương tự đắc quay qua Thư Tiệp khoe: "Cô lại đây mà xem, tôi chà đến sáng bóng sạch sẽ rồi này."
"Ừ." Thư Tiệp cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt nói.
Phạm Đồng Đồng gãi gãi đầu, bị thái độ lạnh lùng của Thư Tiệp làm cho thương tâm, lủi thủi bưng chậu nước bẩn đi vào trong phòng tắm.
Chờ khi Phạm Đồng Đồng đi rồi, Thư Tiệp mới ngẩng đầu lên từ màn hình laptop, nàng quay đầu nhìn lại những chỗ bị cô ấy lau qua, một tầng sáng choang, hiển nhiên là bị lau đến mức sạch sẽ cực độ.
Thư Tiệp cười khẽ, chỉ khi nghĩ đến vấn đề giấc ngủ buổi tối của hai người, vẻ tươi cười của Thư Tiệp mới muốn thu về.
Nàng cầm bút, ở trên giấy vạch ra đủ mọi loại khả năng, mỗi một chỗ liệt ra đủ 5 điểm tốt và xấu, giấy đã bị chữ viết ngang dọc nhồi đủ, chính nàng còn không có chủ ý như vậy.
Thư Tiệp không muốn cùng người khác chia nhau một chiếc giường, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng có ai được phép nằm trên giường của nàng. Đó là điểm tư mật mấu chốt, giường, cũng chính là một loại sở hữu riêng tư, bởi vì nó là liền sát da thịt, Thư Tiệp cảm thấy cùng người khác ở chung một nhà thật giống như cùng người khác mặc chung một bộ áo lót, mà nằm chung một chiếc giường, chẳng khác nào mặc chung một cái quần lót. Nghĩ tới, toàn thân liền cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Ở ký túc trường kia vài năm, mỗi lần nàng đều cướp lấy phòng ngủ ở bên trong cùng, người khác cười chê nàng ngốc, chỗ đó có gì tốt, điều hòa thổi không đến mà gió quạt điện cũng không bay tới nổi, vừa âm u lại ẩm ướt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!