Ngọn nguồn: Chủ đề hôm nay là thử nhường Giả Bảo Ngọc chọc ghẹo Vương Hi Phượng một phen.
Tôi cảm thấy được đề tài này rất tốt, bản thân cũng trở nên háo hức, vì thế đã nghĩ sẽ viết ra một chương phiên ngoại, đến mức kích thích kịch liệt điên cuồng.
Đề tài là Giả Bảo Ngọc nâng cằm Vương Hi Phượng, thuần khiết như vậy, vì thế tôi sẽ thuần khiết .
Phiên ngoại lần này tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.
Bởi vì không quá liên hệ với chủ đề chính, cho nên tôi không để tại chế độ vip, sợ mọi người nói con người của tôi không hiền hậu.
Bởi vì vô trách nhiệm, cho nên viết như thế nào đều không có quá nhiều quan hệ đi. Ha ha.
Có thể sẽ còn có một cái phiên ngoại khác, để xem cảm hứng thế nào đã.
Một ngày bình thường, bầu trời không phải một màu xanh sạch sẽ, mặt trời hồng hồng treo trên đỉnh đầu.
Vương Hi Phượng đang ngủ thẳng tự nhiên tỉnh lại, tế bào thần kinh bắt đầu chậm chạp sinh động, ngày hôm nay vô sự, trời trong nắng ấm, Vương Hi Phượng không cần phải đi ra ngoài trải qua phong xuy nhật sái (gió lớn thổi, ánh mặt trời gay gắt), càng không có nhiệm vụ đi cứu vớt thế giới.
Việc hiện tại nàng phải làm, có lẽ chính là tiếp tục híp mắt ở trên giường nằm trong chốc lát.
Vương Hi Phượng nhìn thấy một đôi chân hiện ra ở cửa, mọi sự buồn ngủ đều tiêu biến, tầm mắt quay tròn theo đôi chân kia, leo đến thắt lưng, lại hướng lên trên thêm một chút nữa, một khuôn mặt xuất hiện, Vương Hi Phượng cũng biết đó là ai.
"Nha đầu!" Tiếng kêu của Vương Hi Phượng giống tiếng mèo gọi nhau trên nóc nhà, vẫn là cái loại âm thanh động tình này.
Giả Bảo Ngọc cởi giày, đi lên thảm lót sàn nhà, quỳ gối bên người Vương Hi Phượng, Vương Hi Phượng ngửa đầu phát hiện ra trên mặt của em họ trôi nổi hồng quang, trên gương mặt trắng thoáng hiện lên một nét hồng, đôi mắt đẹp không biết từ khi nào trở nên rưng rưng nước, Vương Hi Phượng đột nhiên phát hiện Giả Bảo Ngọc như vậy quá ư dễ nhìn.
"Nha đầu, mặt của em sao lại đỏ thành ra như vậy?" Vương Hi Phượng ngồi dậy, một tay mò lên mặt của em họ, ui, mặt nóng tới mức có thể rán trứng.
Giả Bảo Ngọc ho khan một tiếng.
"Em bị cảm à?" Vương Hi Phượng hỏi.
Giả Bảo Ngọc không nói lời nào, chỉ cúi đầu.
Nha đầu chết tiệt kia, nói là bị cảm thì sẽ chết à, Vương Hi Phượng không quen nhìn người cố chấp chống đỡ, xem Giả Bảo Ngọc liều chết cứng đầu, coi như người kia đã trở thành cà tím đông lạnh.
"Nha đầu, giúp chị đi lấy quần áo." Vương Hi Phượng ôm lấy đầu tóc rối bời, chỉ thị Giả Bảo Ngọc thay nàng đi lấy quần áo, ngày hôm qua tắm rửa xong, nàng trực tiếp trốn vào trong chăn, ngủ trần có lợi cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh.
Chăn mỏng dưới đất quang lỏa một bên, thời điểm Vương Hi Phượng ngồi dậy, chăn chỉ che được khoảng trước ngực của nàng, vai tặng không cho người ta xem, bộ ngực đầy đặn thực hiện chính sách nửa bán nửa tặng.
Giả Bảo Ngọc vẫn như trước, trèo qua bên kia, kéo ngăn kéo tủ, tìm quần áo.
"Áo lót thêu hoa hồng đen cùng áo ba lỗ đồng bộ." Vương Hi Phượng với theo Giả Bảo Ngọc.
Đồ vật này nọ đều do Giả Bảo Ngọc thu dọn, cô rất nhanh tìm thấy bộ đồ nội y trong ngăn tủ, cầm nó trong tay đi tới.
Vương Hi Phượng không khách khí vươn tay, để cho Giả Bảo Ngọc thay nàng mặc nội y.
"Đổi lại, em sẽ được gì?" Giả Bảo Ngọc mở miệng hỏi.
Tay Vương Hi Phượng còn rộng mở giữa không trung, Giả Bảo Ngọc lại ngồi cách xa Vương Hi Phượng vài bước, cái eo đình chỉ, cùng nàng đối diện, tư thế cư nhiên là đúng mực.
Có phản kháng, lại càng tăng thêm hứng thú. Vương Hi Phượng cười nói: "Em muốn tỷ tỷ ưu đãi cái gì nào?"
Giả Bảo Ngọc nói: "Em hỏi gì chị cũng đều cho sao?"
Vương Hi Phượng cười rồi không dừng lại được, cười đến mức run rẩy hết cả người, nếu nàng là một cái cây nở đầy hoa, thì nhất định có thể lắc xuống cả một cơn mưa cánh hoa.
Hôm nay Giả Bảo Ngọc còn cùng Vương Hi Phượng nói đùa, ngày thường kêu nha đầu đi làm việc này, cũng chưa từng được nghe một câu than thở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!