Khi hai người về được đến Trữ Ba thì đã hơn 5 giờ chiều, đón xe về đến nhà, mặt trời cũng đã yên vị nơi đường chân trời, mặt trời đỏ rực cả một góc trời thật giống như một quả trứng chần nước sôi ba phần chín.
Dọc đường đi, Phạm Đồng Đồng trải qua một giấc ngủ say, lúc này tinh lực dồi dào, cô mới tạm biệt nhà có hơn một tháng mà như thể đã rời đi vô số năm, trái hô phải gọi, kinh ngạc không thôi.
Dọc đường đi, Thư Tiệp thì lại rất ít nói chuyện, nơi này trong trí nhớ của nàng là một cái thôn nhỏ lạc hậu nhiều lắm. Mà nay nàng đã cơ hồ nhận không ra nó nữa rồi.
Nơi này đã hoàn toàn thay đổi. Cảnh vật thân quen đã bị san bằng, thay thế vào đó là những khung cảnh xa lạ.
Thư Tiệp cảm thấy có khi qua vài năm nữa, nếu như nàng một mình quay trở lại nơi đây sẽ không thể tìm ra được đường về nhà của mình nữa.
Phạm Đồng Đồng lôi theo rương hành lý thật lớn, một mạch chạy vào cửa chính, con chó săn cách vách cao giọng sủa, nhất thời chó ở trong thôn đều sủa loạn cả lên, hết đợt này đến đợt khác.
Bước qua hàng rào, những người hàng xóm nhìn thấy liền lớn tiếng kêu lên: "Ông bà Phạm ơi, bé nhà ông bà về rồi này."
Phạm Đồng Đồng cười cười chào hỏi, đầu gật không ngừng, cùng bọn họ lần lượt nói cháu đã trở lại cháu đã trở lại...
Thư Tiệp đi phía sau cô, những người hàng xóm dù quan sát nàng từ nhỏ cho đến khi trưởng thành cũng không thể nhận ra khuê nữ xinh xắn trước mặt, bọn họ còn nghi hoặc tự hỏi đây là khuê nữ nhà nào.
Thư Tiệp thản nhiên tươi cười, khiến cho họ cảm thấy quen thuộc, một lúc lâu sau mới tỉnh ngộ, chạy lại nhà họ Thư, thông báo với má Thư con gái bà đã trở lại rồi.
Má Thư từ trong phòng đi ra, bà đứng ở cạnh cửa, từ xa xa nhìn thấy Thư Tiệp, Thư Tiệp còn chưa bước lại, Phạm Đồng Đồng đã bước lên trước, ôm lấy mẹ Thư Tiệp, nhiệt tình nói: "Dì, con nhớ dì lắm đấy."
Mẹ Thư Tiệp vỗ vỗ bả vai Phạm Đồng Đồng, nói: "Dì cũng nhớ con lắm, con xem con gầy thế nào kìa? Gầy đến trơ cả xương rồi còn muốn đi giảm béo."
"Con không có giảm béo! Con còn béo đây này, dì xem, mặt của con chỗ nào cũng là thịt." Ngón tay Phạm Đồng Đồng ra sức nhéo lên gương mặt mình, khiến nó trở nên đỏ bừng, cô muốn chứng minh cho má Thư biết, cô vẫn còn béo mà.
Má Thư cười vuốt ve đầu cô, nhìn quá thân mật, thân mật đến mức khiến cho người ta sinh ra hoài nghi, Phạm Đồng Đồng mới chính là con thân sinh của mẹ Thư Tiệp.
Thư Tiệp đi đến bên người mẹ, nhẹ nhàng nói một tiếng: "Con đã trở về."
"Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi." Trong mắt mẹ Thư Tiệp toát ra một thứ cảm xúc khiến cho Thư Tiệp không đành lòng nhìn thẳng, nàng quay đầu sang hướng khác lảng tránh.
Phạm Đồng Đồng tự nhiên bước vào trong phòng, nói rằng mình đói bụng cần ăn cơm chiều.
Má Thư vội vàng nói: "Dì tưởng chỉ mình con đến, con cũng không nói có bé về cùng, nhìn xem, đồ ăn dì còn chưa mua. Đợi chút dì đi mua thức ăn." Má Thư xoay người muốn đi ra ngoài, Thư Tiệp nói: "Không cần đâu."
Phạm Đồng Đồng tự động phiên dịch câu này thành một phiên bản ấm lòng hơn: "Má Thư à, dì không cần đi đâu, bọn con ăn gì cũng được, để con xem ở đây có gì nào... Thư Tiệp, cậu xem này, ở đây có măng hầm thịt cậu thích nhất này."
"Đó là món cậu thích ăn nhất thì có." Thư Tiệp lạnh nhạt nói.
"Còn có đậu phụ trứng muối nữa này."
"Ừ."
"Má Thư, chúng ta đi ăn cơm đi." Phạm Đồng Đồng lôi kéo má Thư ngồi xuống cùng ăn, cơm trong nồi cơm điện đã sớm chín, hơi nóng tỏa ra, chỉ cần mở là có thể xới.
Thư Tiệp nói: "Hình như đây là nhà của tớ."
Tay Phạm Đồng Đồng khựng lại một chút, nói "Tớ biết rồi."
"Cậu không định về nhà ăn tối à."
"Nhà tớ có nấu cơm đâu, hôm qua tớ gọi điện, bọn họ còn bảo tớ đi đâu đó ăn nữa, mấy ngày này bọn họ ở bên nhà bà rồi." Phạm Đồng Đồng ra sức cắn măng giải hận.
Thư Tiệp nhìn sang bên cạnh, mẹ nàng ngồi ở giữa nàng và Phạm Đồng Đồng không hề động đũa, ngược lại là luôn luôn nhìn nàng.
Ánh mắt kia, vẫn luôn mang theo nhiều tâm sự nhưng không nói được thành lời.
Phạm Đồng Đồng cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng, hai ánh mắt đồng thời ném ở trên mặt của Thư Tiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!