Phạm Đồng Đồng mặt mũi lộ vẻ khó khăn, lúc nói chuyện ngập ngừng ấp úng.
Điển hình cho cái trạng thái trong lòng có quỷ không muốn để người khác nhìn ra nhưng biểu hiện lại cứ lồ lộ như vậy.
May mắn là Thư Tiệp trước hết để không tốn công lao động trẻ em bưng cà phê chạy lại, nàng đã tự bưng cho mình một ly cà phê lại đây, lưng dựa vào ghế tựa. Thời tiết cuối tháng năm, trời chiều vẫn còn chưa bắt đầu khô nóng, nàng chậm rãi bỏ đường vào cà phê, cùng cô ấy ngồi đối diện, đợi cô ấy hết đấu tranh nội tâm sẽ tự động nói ra.
Thư Tiệp không có ý định lên tiếng trước, vì có đôi khi, đòn đánh phủ đầu thường quá mức cường thế.
Đĩa nhạc CD mới mua đặt ở trong PC, chậm rãi cất lên câu hát:
Please, come and find me, my love
I 'm ready now, to come home
Please, come and find me, my love
Let 's leave this place, let 's leave no trace
Can you hear me, my love,
I 'm shouting in the wind,
Can you hear me
...
Phạm Đồng Đồng thở ra một hơi, giải phòng toàn bộ đám khí ở trong bụng ra, thở ra rồi, nói chuyện cũng lưu loát đi nhiều.
"Thư Tiệp..." Phạm Đồng Đồng gọi tên Thư Tiệp, chấm chấm chấm, lượng khí thở ra là không đủ, dũng khí thu vào chỉ đủ để cô nói hai từ này, còn lại thì vẫn là loại ánh mắt yếu ớt nhìn Thư Tiệp.
Thư Tiệp uống xong ly cà phê, đặt cái ly xuống bàn, cái ly còn chưa đụng tới mặt bàn, nửa chừng bị người chặn lại, Phạm Đồng Đồng nâng bình cà phê lên, nói để tớ giúp cậu pha thêm cà phê.
Thư Tiệp nhìn bóng lưng cô ấy gấp rút rời đi, thậm chí nàng không thể nói rõ một câu không cần thiết.
Phạm Đồng Đồng thực sự rất gấp, nhưng vẫn chẳng thể thu đủ dũng khí để nói ra miệng.
Khi cô pha cà phê, nước nóng văng phải tay khiến cho cô tỉnh ngộ. Cô một mạch đi về phía Thư Tiệp kia, tư thế có thể nói là hiên ngang thấy chết không sờn.
Đối với lần này, Thư Tiệp nói rõ: "Sáng nay, tớ đã uống hai ly cà phê rồi."
Phạm Đồng Đồng nhìn ly cà phê dư thừa trong tay, không thể đưa cho Thư Tiệp uống thêm được nữa, cô dứt khoát tự mình nâng ly lên uống.
Thư Tiệp nói: "Cái ly đó là của tớ."
"Chúng ta ai cùng ai..."
"Chúng ta ai cùng ai?" Thư Tiệp biết rõ còn cố hỏi.
Phạm Đồng Đồng mặt đỏ bừng, trên ly cà phê của Thư Tiệp có ký hiệu màu hồng nhạt, nếu Phạm Đồng Đồng uống ly cà phê kia sẽ tính là dùng loạn đồ của Thư Tiệp.
Thư Tiệp không nhịn được bật cười, ở dưới bàn, chân của Thư Tiệp đã bị Phạm Đồng Đồng nhẹ nhàng đá vài cái. Thư Tiệp dùng sức đá trở về.
Chân Phạm Đồng Đồng giống như đụng phải chân bàn, thốn đến tận xương.
"Nói đi." Thư Tiệp cho cô ấy một cơ hội cuối cùng.
Tầm mắt Phạm Đồng Đồng rơi xuống vết son môi ở trên miệng cốc cà phê, chỉ có không đối diện với Thư Tiệp, cô mới không bị áp lực lớn đè nặng, cô nói: "Trưa nay tớ phải về nhà."
"Thì sao?" Thư Tiệp nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!