Chương 34: (Vô Đề)

Thư Tiệp rời công ty, nàng chưa định về nhà mà đi thẳng đến nhà trẻ nơi Phạm Đồng Đồng làm việc, ở trong trí nhớ của nàng, nhà trẻ Thiên Sứ cách nhà không xa, chỉ có hai con đường, nàng bước đi trên con đường Phạm Đồng Đồng mỗi ngày đều bước, nhìn ngắm phong cảnh mỗi ngày cô ấy đều nhìn, cảm thấy không hiểu sao lại thật quen thuộc.

Nàng đi qua góc phố nơi mỗi ngày Phạm Đồng Đồng đều mua sổ xố phúc lợi, cửa hàng Kentucky Fried Chicken không quen thuộc, còn có đầu ngã tư nhộn nhịp.

Nàng tưởng tượng ra khung cảnh thực tế khi Phạm Đồng Đồng đi trên con đường này, cô ấy từ trong nhà bước ra ngoài, trong túi đã chuẩn bị sẵn 2 xu để mua xổ số, ngẫu nhiên sẽ mua một que kem ốc quế, hoặc một tay cầm thông bao cối, một tay cắm ở trong túi quần, nhàn nhàn nhã nhã đi về phía trước.

*Thông bao cối () là tên một món ăn vặt đường phố TQ, phần da làm bằng vỏ bánh đa nem, nhân có hành và quẩy. Nói chung nhìn thành phần có hành lá là t thấy ko vui rồi =))

Thư Tiệp rất nhanh liền thấy được nhà trẻ Thiên Sứ, hình như đang là giờ nghỉ giải lao, ở cách song sắt nàng có thể nhìn thấy trên sân trường các bạn nhỏ đang vui chơi, trẻ con tinh lực vĩnh viễn dồi dào vui vẻ tạo thành một vòng tròn bao quanh, cô giáo nhỏ ở bên trong bị bọn trẻ gọi í ới đến hoa đầu choáng mắt.

Thư Tiệp đã không thể nhớ được lần cuối cùng mình đụng vào trẻ con là khi nào, trong thế giới của nàng hiếm khi có tiểu Thiên Sứ nguy hiểm như vậy tồn tại.

Nàng đứng ở bên ngoài nhìn hồi lâu, từ trên mái nhà tiếng chuông gõ ra âm thanh loảng xoảng, bọn nhỏ lại ầm ĩ chạy vào trong lớp học, rất nhanh, sân thể dục nhỏ bé lại một lần nữa yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn những món đồ chơi bị ném lại trong bụi cỏ cùng những bộ bàn ghế hình cây nấm.

Thư Tiệp sải chân bước vào trong nhà trẻ.

Nàng nhìn tấm bản đồ gắn ở trên cửa, có vẻ căng tin và hội trường ở ngay phía sau tòa nhà giảng dạy, Thư Tiệp nhanh chóng xác định tầng một tòa nhà kiến trúc bán nửa kia chính là nơi bọn họ tập dượt tiết mục.

Vừa mới bước vào cửa, nàng chợt nghe thấy vô số hồi âm, chất giọng nheo nhéo của trẻ con thông qua tòa nhà trống trải mà trở nên vô cùng lớn, từng đợt từng đợt truyền vào trong lỗ tai.

Sau đó là giọng nói ôn nhu của Phạm Đồng Đồng khuyên bảo, nói chỗ này không đúng, con phải đứng ở chỗ này.

Bạn nhỏ không nghe lời của cô ấy, ở trên sân khấu tác yêu tác quái, Phạm Đồng Đồng lại nhẫn nại theo chân bọn nhỏ giải thích.

Trước sân khấu có một loạt các bạn nhỏ và thầy cô giáo đang ngồi, bởi vì là lần diễn thử đầu tiên, tất cả mọi người đều tràn đầy mong chờ nhìn lên sân khấu.

Ở trên sân khấu, phía sau bố trí hoạt cảnh màu nước cỏ xanh mây trắng, phía trên có một biểu ngữ mới tinh [Chào mừng ngày quốc tế thiếu nhi].

Thư Tiệp đi đến trước sân khấu, ngồi lên ghế nhỏ, nàng im ắng tiến lại khiến cho không ai ý thức được nàng ở đó.

Lúc này Hoàng Phi Hồng đã xông lên sân khấu, cầm microphone, hét lớn: "Sói già gian ác tới đây."

Phạm Đồng Đồng vội buông ra các bạn nhỏ đang làm loạn trong lòng, đi đến rìa sân khấu, đội lên cái lỗ tai thật dài màu xám, hai tay vươn trong không khí, vừa đi vừa nhìn hai bên trái phải.

Thư Tiệp bị cái dáng vẻ tận tâm biểu diễn của cô ấy làm cho bật cười.

"Sói già ở trên mặt đất đánh hơi tìm kiếm nhóm cừu non."

Phạm Đồng Đồng tựa hồ chỉ ngu ngơ trong chốc lát, dùng tư thế cực kỳ mất tự nhiên ngồi xổm xuống, quỳ rạp trên mặt đất, làm bộ như đang nghe ngóng mùi vị lũ cừu non.

"Ngửi thấy rồi, sói già đã ngửi thấy rồi..." Xướng ngôn viên cường điệu lặp lại, giống như âm thanh sẽ kéo dài mãi. Phạm Đồng Đồng lại như trước tận lực làm ra động tác, Thư Tiệp càng xem càng thấy có gì đó kỳ kỳ, hai lông mày nhíu chặt.

Quả nhiên, sau một lát, xướng ngôn viên càng nói càng quá phận, Phạm Đồng Đồng đang quỳ liền đứng dậy, nhìn về phía Hoàng Phi Hồng, Hoàng Phi Hồng thúc giục: "Làm nhanh lên."

Các bạn nhỏ ở phía dưới nghĩ đây là biểu diễn, cũng hùa theo hô nhanh lên nhanh lên.

Trong số đó có một số bạn nhỏ bởi vì lúc trước tập qua không thấy có màn này, một bạn nhỏ đứng lên, nói với Hoàng Phi Hồng: "Thầy Hoàng, trong chuyện cổ tích sói già không cần làm nhiều động tác như vậy ạ."

Hoàng Phi Hồng cười nói: "Thế này mới vui, phải không các con?"

Phạm Đồng Đồng giống như khuất phục, lại cúi đầu, cô vừa muốn gục thân xuống, xướng ngôn viên lại đột nhiên nói: "Lúc này, sói già gian ác đã phát hiện ra một đám cừu non ở phía trước..."

Phạm Đồng Đồng nhất thời không kịp phản ứng, các bạn nhỏ bắt đầu nói cừu nhỏ đã ra rồi, Phạm Đồng Đồng mới đứng dậy, tiến về phía các bạn nhỏ.

Trong lúc đó, Hoàng Phi Hồng vẫn luôn theo đúng lời kịch, bình thường đến mức khiến cho Phạm Đồng Đồng cảm thấy bất thường.

Đợi tới lúc buổi biểu diễn hỗn loạn đã xong, Hoàng Phi Hồng giống như chuột gặp mèo chạy vội mất, bóng người thoáng cái đã không thấy tăm hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!