Chương 33: (h)

Phạm Đồng Đồng cắn chặt cổ Thư Tiệp, sau một tiếng thất thanh, cơ thể bắt đầu co lại, Thư Tiệp cảm thấy ngón tay của mình sắp bị cô ấy bẻ gãy rồi.

Phạm Đồng Đồng thở hổn hển ra một hơi, hô hấp dồn dập, trên mặt lại đỏ nóng hâm hấp.

Thư Tiệp rút tay ra khỏi cơ thể cô ấy, Phạm Đồng Đồng cắn môi dưới, vẻ mặt ngượng ngùng.

Tay Thư Tiệp đều là chất lỏng ướt sũng, vươn tay với lấy khăn ướt đặt ở bên cạnh gối đầu giường.

Đó là thói quen mới có của nàng bắt đầu kể từ hai ngày trước, nàng tựa hồ biết sau những trường hợp như vậy khẳng định là không thể thiếu nó, vì thế lại dự kiến trước, đã sớm đi mua.

Thư Tiệp ở địa phương này thể hiện ra năng lực trinh thám tương đương với hàng vạn máy chủ IBM.

Cái dáng vẻ Thư Tiệp chà sát ngón tay, khiến cho Phạm Đồng Đồng vừa chết đi sống lại nhìn mà đỏ cả mắt, nhìn kìa, có khác gì một thiếu nữ trẻ phút trước bị người ta lừa ân ái phút sau đã bị cho ra rìa giường đâu, còn cái vẻ dương dương tự đắc chiến thắng của Thư Tiệp nữa chứ.

Phạm Đồng Đồng hận không thể cắn chặt bao gối, khóc cho Thư Tiệp nhìn xem.

Thư Tiệp mới vừa đem ngón tay lau sạch, nghỉ ngơi hoàn toàn thì Phạm Đồng Đồng đã đánh tới.

Lần này không có cho nàng có bất cứ cơ hội phản công nào, trước khóa tay chân, ngăn chận toàn thân, sau từ vị trí mẫn cảm trên ngực khởi đầu, có điểm tựa kích thích rồi, cô mới đơn thân độc mã xâm nhập, sát nhập địch doanh, hai chân Thư Tiệp rất nhanh liền bị Phạm Đồng Đồng áp mở, đóa hoa giữa hai đùi ở dưới ánh đèn trôi nổi một tầng thủy quang.

Điều khiến Thư Tiệp bực bội nhất là vừa rồi sự việc bất ngờ quá nên quên chưa tắt đèn, hiện tại đến phiên mình hoàn toàn bại lộ trong không khí.

Cá biển lật mình đương nhiên phải quẫy đuôi vài cái, Phạm Đồng Đồng nở nụ cười ác ý hướng về Thư Tiệp, Thư Tiệp nâng đùi lên, một cước đạp lên mặt cô, Phạm Đồng Đồng nhanh tay nắm lấy chân Thư Tiệp, hôn từng ngón chân của nàng, sau đó là bàn chân, mắt cá chân, đường cong cẳng chân duyên dáng, da thịt bên đùi non non mềm mại, sau đó trực tiếp vùi vào giữa hai chân của nàng.

Thư Tiệp bắt lấy tóc của cô, cái đầu kia đã chen chúc ở giữa hai đùi nàng, đầu lưỡi ấm áp bắt đầu đi thu thập mật hoa.

Thư Tiệp cảm giác mình sớm muộn cũng sẽ bại trong tay Phạm Đồng Đồng ở trên phương diện này. Bởi vì nàng vĩnh viễn sẽ không giống như Phạm Đồng Đồng, mặt dày mày dạn như vậy.

Phạm Đồng Đồng nhấm nháp hương vị Thư Tiệp, như trước không biết thoả mãn, đóa hoa mềm mại cùng vách tường thấp ấm của Thư Tiệp dưới đầu lưỡi cô run rẩy.

Tự cô cảm thấy đây là một loại vinh quang lớn lao và may mắn.

Cô gần như yếu ớt hôn môi Thư Tiệp, cẩn thận tiến vào trong thân thể Thư Tiệp, không để cho nàng cảm thấy đau đớn dù chỉ một chút.

Thư Tiệp nhắm hai mắt lại, Phạm Đồng Đồng hôn bả vai của nàng, nàng bị bắt ngẩng đầu lên, trước mắt là một khoảng không màu trắng, cơ hồ không phân rõ ra đây là thật hay thiên đàng.

Phạm Đồng Đồng đã có kinh nghiệm, biết nơi nào có thể khiến cho Thư Tiệp cảm thấy lên mây.

Có điều cái cần học nhất lại học không ngoan, đó chính là lắm miệng, cô ở bên tai Thư Tiệp bắt đầu khoe mẽ: "Thư Tiệp, chỗ này sờ thật thoải mái phải không? Còn chỗ này nữa, chỉ cần dùng chút lực, cũng rất dễ khiến cậu..."

Thư Tiệp bị cô ấy đả bại, cúi đầu, cắn bả vai của Phạm Đồng Đồng, hung hăng cắn vào phần thịt ở đó.

Phạm Đồng Đồng bị đau kêu lên, sau khi cầu xin tha thứ mãi Thư Tiệp mới buông tha cho.

Không lâu sau, da thịt Phạm Đồng Đồng lại lần nữa bị cắn, bởi vì Thư Tiệp đã bị cô đẩy lên đỉnh.

Thư Tiệp thở khẽ, cơ thể so với lần trước còn mệt mỏi hơn. Nghỉ ngơi một lát, nàng đứng dậy, đi vào trong phòng tắm.

Phạm Đồng Đồng nhanh nhẹn xả nước, điều chỉnh độ ấm, chính mình đi vào trước, đợi Thư Tiệp cũng vào, cùng cô tắm uyên ương.

Thư Tiệp đi vào trong bồn tắm lớn, ngồi ở đối diện cô.

Tay Phạm Đồng Đồng mất nết vỗ đùi Thư Tiệp, lần nữa lại bị Thư Tiệp đá văng ra, bụi nước tát lên, vương vãi trên mặt cô.

Phạm Đồng Đồng lau nước trên mặt, Thư Tiệp nở nụ cười.

Phạm Đồng Đồng đột nhiên nói: "Ngày quốc tế thiếu nhi, tớ sẽ lên sân đấu biểu diễn đấy."

"Ồ?" Lần đầu tiên Thư Tiệp nghe thấy Phạm Đồng Đồng sẽ lên sân khấu biểu diễn, từ nhỏ đến lớn cô ấy không có cơ hội để được gọi lên, cho dù cô ấy cố gắng kiễng chân, nhưng thầy cô vẫn thích những cô bé nhỏ nhắn dậy thì hơi fail hơn. Có lẽ là bởi vì vấn đề hình thể mà thầy cô giáo mỗi lần đều lướt qua người Phạm Đồng Đồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!