Khi Thư Tiệp chạy gần tới chỗ Phạm Đồng Đồng, nàng dừng bước, từ từ đi qua, Phạm Đồng Đồng ngồi ở bên cạnh bồn hoa thở hổn hển, cô chạy quá nhanh, phổi không chịu nổi.
"Tớ đã bảo là đợi ở nhà mà." Thư Tiệp nói.
Phạm Đồng Đồng vỗ ngực, trả lời: "Tới đợi cậu nửa ngày, mãi cậu không về nên muốn ra đón, cùng nhau đi ăn đồ lạnh. Tớ quên nói cho cậu biết, tớ đã lấy 400 đồng hôm nọ, chúng ta đem đi tiêu thôi."
Thư Tiệp cười cô, Phạm Đồng Đồng sờ sờ mặt, mình biểu hiện rõ ràng vậy sao?
"Đi dạo phố đi." Thư Tiệp mở miệng nói, Phạm Đồng Đồng liền vui như không có ngày mai, 400 đồng trong túi cô không nhiều nhặn gì, thế nhưng khi không ôm được 400 đồng thì lại là một loại may mắn.
Phạm Đồng Đồng cảm thấy tiền đến mà không tiêu thì đúng là có lỗi với Đảng có lỗi với nhân dân, đủ loại tâm tư muốn đem tiền tiêu ra ngoài, thúc đẩy lưu thông tiền tệ.
Nếu muốn tiêu thì có thể làm được rất nhiều chuyện, tỷ dụ như mua hai chiếc áo T
-shirt giống nhau như đúc, đồ ăn đồ uống gì đó, một cân vải một cân dương mai nửa quả dưa hấu, tiền tiêu vơi đi mất một nửa.
Phạm Đồng Đồng mua hai cây kem, không nói cho Thư Tiệp biết cô mua cả phần cho nàng.
Thư Tiệp không thích đồ ngọt, không thích những món đồ có hàm lượng calo cao, nhưng đồ vật tới tay, giống như bức quân trên Lương Sơn, người kiêng thì có thể, nhưng không thể ném đi, bỏ đi là có tội với lương tâm.
Tiền đó, ốc quế đó, trên thế giới này có nhiều chỗ người nghèo còn không có cơm ăn.
Phạm Đồng Đồng ở một bên cổ xuý, mãi cho đến khi Thư Tiệp cuối cùng vẫn phải lựa chọn ăn.
Phạm Đồng Đồng dùng tốc độ ánh sáng cắn hết cây kem ốc quế kia, liếm liếm ngón tay, ánh mắt bay tới chỗ Thứ Tiệp.
Thư Tiệp chủ động đưa cho cô.
Phạm Đồng Đồng không tiếp nhận, ngược lại lè lưỡi liếm cây kem kia.
Thư Tiệp mở to mắt nhìn, Phạm Đồng Đồng đắc ý nói: "Thư Tiệp, đây là lãng mạn."
"Thùng cơm, cậu đi chết đi." Thư Tiệp đem toàn bộ cây kem nhét vào trong miệng Phạm Đồng Đồng, bỏ đi.
Một miệng Phạm Đồng Đồng bị cây kem ốc quế lấp đầy, đầu lưỡi đông lạnh không nhúc nhích được, ngọng nghịu gọi với theo Thư Tiệp.
Thư Tiệp không thèm nhìn cô, Phạm Đồng Đồng nghĩ mình đùa hơi quá lố. Đáy lòng hơi áy náy, giống như con mèo nhỏ liếm que kem, ủy khuất đi theo sau Thư Tiệp.
"Tớ thật không hiểu rốt cuộc câu bao nhiêu tuổi rồi?" Vừa về đến nhà, Thư Tiệp đột nhiên nói với Phạm Đồng Đồng.
Phạm Đồng Đồng vừa mới bỏ một ngụm kem cuối cùng vào miệng, phần ốc quế ngoài bị cô cắn thành mảnh vỡ, lại thấy vẻ mặt Thư Tiệp bất đắc dĩ, Phạm Đồng Đồng cũng không biết nàng là làm sao vậy, không phải đều là hai sáu tuổi giống nhau sao? Nàng tốt nghiệp đại học đã ba năm rồi, không sai biệt lắm với khoảng thời gian mình tốt nghiệp trường sư phạm, hơn nữa mình và Thư Tiệp căn bản kém nhau một ngày trong bụng mẹ, như thế nào lại không nhớ được nhỉ?
"Bằng tuổi cậu!" Phạm Đồng Đồng vỗ vỗ tay, nói.
"Cậu là bề ngoài hai mươi sáu tuổi, đầu óc sáu tuổi." Thư Tiệp dùng ngôn ngữ khinh bỉ Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng chấp nhận, sáu tuổi thì sáu tuổi, trước kia Thư Tiệp còn từng nói những lời khó nghe hơn, đây được xem là văn nhã rồi đấy.
"Ừ." Phạm Đồng Đồng đồng tình.
"Thùng cơm."
"Lại chế nhạo tên của tớ rồi." Phạm Đồng Đồng trợn tròn mắt.
Thư Tiệp đưa tay muốn sờ đầu cô, cũng không biết sự tình sao lại thành ra như vậy, liền cảm thấy trong lòng có loại xúc động muốn chạm đến cô.
Phạm Đồng Đồng nghiêng đầu, nhanh như chớp chạy vào trong nhà.
Phạm Đồng Đồng một đường đi lên trên, đem đèn trong hành lang thắp sáng, Thư Tiệp quang minh đi, lúc gần tới cửa nhà, thì nghe thấy Phạm Đồng Đồng nói: "Chúng ta về nhà."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!