Trên đường về nhà, hai người cùng nhau sóng bước.
Trời chiều đã ngả về tây, Hàng Châu lúc chạng vạng người người nhãn nhã đi dạo.
Trên tường tiểu khu, tầng tầng lớp lớp tường vi hai bên đường hực hực khí thế, màu hoa hồng phấn đan xen lớp gạch men tường, có trẻ con vui cười rượt đuổi nhau chạy qua, sắc trời chiều chiếu lên thân mình chúng, thản nhiên phủ lên một lớp ánh vàng.
Thư Tiệp mang theo một gói to, giày cao gót đi trên mặt đất, gõ ra những tiếng vang dội, ở bên cạnh nàng là Phạm Đồng Đồng đang ăn như hổ đói.
Không khác so với dự liệu của Thư Tiệp, kết cục cho lòng tham của Phạm Đồng Đồng chính là cái bánh kia không để vừa vào trong bao giấy, Phạm Đồng Đồng cầm lấy túi giấy ăn, thường xuyên có vụn vãi rơi xuống.
Thư Tiệp nhìn không thuận mắt.
Cái người lôi thôi như thế, thật đúng là hiếm thấy. Có lẽ chỉ cần nhìn một mình Phạm Đồng Đồng thôi là nàng có thể khái quát ra toàn bộ kiểu người này rồi.
Ăn một nửa, Phạm Đồng Đồng đã kêu no rồi.
Thư Tiệp nói: "Ăn không hết thì chọn nhiều như vậy làm gì?"
Phạm Đồng Đồng có chút ủy khuất bĩu môi, diễn cảm mười phần trẻ con.
"Trước đây cô cũng vậy, không biết tự kiềm chế." Thư Tiệp nhớ lại nợ cũ, thật sự là chuyện thật lâu trước kia, khi đó ước chừng là trung học sơ cấp, lần đầu ra ngoài học, Phạm Đồng Đồng cùng Thư Tiệp ở chung một phòng ngủ, Thư Tiệp tính tình cao ngạo, nhìn không hợp mắt thì coi như người nó bật chế độ vô hình, vậy nên nhân duyên nàng kém, có thể so sánh với một vị giáo viên chủ nhiệm tàn ác, khi ấy chỉ có Phạm Đồng Đồng đi theo bên người nàng, gần giống trạng thái như hình với bóng, trước sau không rời, cả hai cùng nhau ăn cơm cùng nhau đi học cùng nhau tắm.
Dáng người Thư Tiệp khi đó có thể liên tục duy trì ở trạng thái hoàn mỹ như vậy, nguyên nhân chính là cùng ăn cùng uống với Phạm Đồng Đồng, mỗi lần dùng bữa, trường học quy định cấp cho mỗi người một bát rưỡi, Phạm Đồng Đồng ăn hai bát rưỡi, hơn nữa còn ăn rất nhanh, mỗi lần ăn xong lại hau háu nhìn sang bát của Thư Tiệp, khiến cho Thư Tiệp đang ăn cơm thấy vậy cũng mất cả hứng ăn.
Kết cục, lần nào cũng là Thư Tiệp đẩy bát của mình qua chỗ Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng cảm động gần chết, ngay lập tức đem bát cơm lên miệng, không cần biết cơm có dính nước miếng của Thư Tiệp hay không.
Mãi cho đến trung học, Phạm Đồng Đồng ăn cơm gấp hai lần so với Thư Tiệp. May mà cân nặng vẫn còn duy trì ở con số chấp nhận được.
Thư Tiệp nhìn về phía trời chiều, đột nhiên nhớ tới một hình ảnh, ngày đó ở trong phòng ăn náo nhiệt của trường học, ánh sáng nơi đó cũng rạng rỡ thế này, Phạm Đồng Đồng đang ngồi ở phía đối diện nàng, mải miết ăn bát cơm nàng cho, Thư Tiệp khi đó lẩm bẩm "Cho béo chết cậu đi".
Nếu như "Béo chết cậu đi" là một câu nguyền rủa, thì Thư Tiệp hẳn là đã khẩu nghiệp vô số lần rồi, dù sao thì hai người hằng ngày ở cùng một chỗ, cũng phải hơn một ngàn ngày, khẳng định là không linh nghiệm, nhìn thân thể của Phạm Đồng Đồng lúc này mà xem, không béo, ngược lại ốm đói đến như vậy.
"Hiện tại tôi đã tiết chế rồi. Từ hôm qua đến giờ, tôi vẫn chưa ăn cơm, giờ nghĩ đến có thể ăn, không nghĩ là lại bị đau dạ dày." Phạm Đồng Đồng đem túi giấy bọc lại, nhìn bên cạnh có cái thùng rác, vẻ mặt lại luyến tiếc, diễn cảm vô cùng rối rắm.
Thư Tiệp nói: "Không ăn thì cho chó ăn."
Phạm Đồng Đồng trừng mắt."Có thể cho chó ăn sao?"
"Ừ, hiện tại ở Hàng Châu chó ăn so với người ăn còn tốt hơn, chó lạ gì những thứ này." Thư Tiệp nói chẳng hề bận tâm, nhưng Phạm Đồng Đồng ở phía sau nghe mà lỗ tai ngữa vô cùng, cô nhìn dáng vẻ Thư Tiệp không giống như là đang nói đùa, rõ ràng là nàng đang trần thuật lại một sự việc có thực.
Ở bên cạnh Thư Tiệp nhiều năm dạy cho Phạm Đồng Đồng hiểu rõ một việc, đó chính là Thư Tiệp chưa bao giờ nói đùa, nàng chỉ nói ra sự thật. Mà vì đó là sự thật nên càng khiến cho cô cảm thấy bất lực.
Phạm Đồng Đồng không chịu ném đi, cô nắm chặt cái túi giấy, giống như đang nắm lấy bảo bối.
Cô đi đến bên cạnh một cái thùng rác màu xanh, Thư Tiệp đưa tay ra, nói: "Không thì để tôi ném đi thay cô."
Phạm Đồng Đồng dưới sự kích kích của nàng, ném túi giấy vào trong thùng rác, vỗ vỗ tay, nói: "Tôi vừa làm một chuyện xấu, nếu bị bà nội biết, nhất định bà sẽ nói tôi sẽ bị thiên lôi đánh chết."
Cô quay lại nhìn Thư Tiệp, vẻ mặt Thư Tiệp không vừa ý, Phạm Đồng Đồng không biết mình đã lại làm sai điều gì, cẩn thận hỏi: "Tôi ném sai thùng rác à?"
Thư Tiệp lắc đầu, nhưng sắc mặt không đúng, có cảm giác chán ngán thất vọng. Nàng không nói thêm gì với Phạm Đồng Đồng nữa, giẫm trên giày cao gót, bước thật nhanh về phía trước.
Phạm Đồng Đồng đi phía sau nàng, nửa chạy theo.
Trong lòng Thư Tiệp buồn bực, sao mình lại có thể nhàm chán đến mức cùng cô ta tranh luận chuyện vứt rác cơ chứ. Nàng giận mình vì đã trở nên không giống mình, nếu như là người khác, tuyệt đối sẽ không suy nghĩ gì, bởi vì nàng không phải là Phạm Đồng Đồng, vậy nên tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm như vậy.
Thư Tiệp lấy ra chìa khóa mở cửa phòng, trong phòng hơi lạnh xông đến, Thư Tiệp ném chìa khóa lên cạnh cửa tủ có cái bát sứ thanh hoa ở trên, đá dép lê, chân trần đi vào trong phòng khách.
Căn phòng trang trí đậm đặc chất Thư Tiệp, mỗi một ngóc ngách đều là Thư Tiệp tự mình trang trí, chưa từng bị qua tay người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!