Chương 27: (Vô Đề)

Tiếng chuông tan tầm đúng giờ vang lên, lúc này không muốn mạng Phạm Đồng Đồng, ngược lại khiến cô thầm cảm kích.

Ở trong căn phòng âm u lau đồ chơi nửa ngày, rốt cục thì cũng đến lúc được về nhà.

Phạm Đồng Đồng đem nước bẩn đổ vào bồn hoa, vỗ vỗ tay đi về nhà.

Bác bảo vệ bị hốt vào làm F4 của nhà trẻ đang bưng ghế ra trước cửa uống trà, cửa kim loại chạy bằng điện còn chưa kịp mở rộng, đã thấy có người nhanh chân vọt ra ngoài.

Nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi.

Ông bác còn ở nơi này hồi lâu không kịp phản ứng. Bất quá cái đầu màu rượu đỏ kia thoạt nhìn cực kỳ quen mắt, hoàn toàn giống với cái cô giáo lưu manh khó ai nghĩ là giáo viên mầm non kia.

Phạm Đồng Đồng chạy một mạch về nhà, thẳng vào phòng, chứng kiến Thư Tiệp ngồi ở trước máy vi tính xem báo.

Không biết có phải do nguyên nhân quá mức mẫn cảm, cô cảm thấy tờ báo kia chính là tờ báo có tấm hình đáng xấu hổ của mình.

Đi vào ba bước, lại nhìn thấy Thư Tiệp mỉm cười dịu dàng.

Thư Tiệp cúi đầu, khóe miệng hàm chứa ý cười khẽ, mỗi một đường cong trên mặt đều giãn ra mềm mại.

Thư Tiệp như vậy, cực kỳ câu hồn người.

Phạm Đồng Đồng nhìn mà choáng váng.

Thư Tiệp ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở trên người của cô, nụ cười không thay đổi, cũng có xu hướng mở rộng ra.

Đáy lòng Phạm Đồng Đồng chuyển đổi từ cảm động cùng kinh diễm sang kinh hoàng.

Bởi vì, điệu cười kia đích thị là điệu cười trêu chọc.

"Thực đáng yêu." Thư Tiệp ngữ khí khinh miêu đạm tả, chỉ là hai má không thể khắc chế được nụ cười, nâng lên cốc cà phê, che miệng, sợ nụ cười quá mức sáng lạn của mình sẽ khiến Phạm Đồng Đồng nhìn chướng mắt.

Quả nhiên quả nhiên quả nhiên, Phạm Đồng Đồng từ nhỏ đến lớn đã làm được bao nhiêu chuyện tốt, sớm thì nhặt được năm trăm đồng tiền giao cho chú cảnh sát, muộn thì giúp bà cố nội qua đường cái, chả có lần nào được báo chí quan tâm, hiện tại vừa lên, đã bị tất cả mọi người thấy được.

Phạm Đồng Đồng hận không thể ngửa mặt lên trời thét dài, thương thiên ở đâu, đạo lý ở đâu.

Thư Tiệp buông cốc cà phê, lấy một cái kéo, đem cái ảnh trên báo cắt xuống.

Phạm Đồng Đồng bò tới bàn phun nước đắng, đã thấy nàng làm như vậy, liền hỏi: "Cậu làm vậy để làm gì?"

"Lưu lại, hiếm thấy cậu lên báo." Thư Tiệp đứng đắn nói.

"Thư Tiệp, cậu cố ý!"

"Thùng cơm, cậu nói cho rõ ràng, cái gì gọi là mình cố ý."

"Cậu muốn sau này, mỗi ngày nhìn vào đó là mỗi một lần trêu chọc tớ phải không?" Phạm Đồng Đồng đoán, trường hợp này có xác suất lớn, không chuẩn là trăm phần trăm.

"Đầu cậu lúc này giống như vừa tan băng, rốt cục cũng có một ngày không vô dụng. Thật hiếm có." Thư Tiệp cười khẽ, ngón tay chỉ chỉ lên đầu của cô.

Phạm Đồng Đồng vẻ mặt chua sót, nhìn tờ báo trong tay Thư Tiệp, cảm giác muốn cướp lại càng lúc càng lớn.

Đột nhiên tầm mắt của cô chuyển qua trước ngực Thư Tiệp, phần nút thắt trên áo sơmi bị cởi bỏ lộ ra da thịt bên trong, xương quai xanh xinh đẹp, còn một điểm hồng hồng, do mình cắn.

Phạm Đồng Đồng đầy trong đầu đều là hình ảnh kích tình tối hôm qua, từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân.

Chất lỏng từng giọt nhỏ xuống, Phạm Đồng Đồng còn không phát giác, nhưng thật ra Thư Tiệp thấy được, hai giọt máu rơi xuống.

Thư Tiệp một cước, đem Phạm Đồng Đồng đạp xuống mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!