Chương 26: (Vô Đề)

Gõ cánh cửa kia ba cái. Cửa mở ra, chờ bên trong có người nói mời vào, Thư Tiệp mới đẩy cửa.

Nàng tựa hồ như đang quấy rầy hai người nuôi cấy cảm tình. Thư Tiệp nhíu mày.

Đinh Thần Vĩ ngồi ở trên cái ghế da cỡ lớn màu đen của hắn, mặc âu phục cải chính so với tối hôm qua, cổ áo sơmi tuyết trắng, không nhiễm một hạt bụi, một thân tân trang. Mái tóc đã được xử lý qua, dùng gel cố định, lộ ra toàn bộ cái trán, thoạt nhìn hiên ngang mạnh mẽ, tư thế oai hùng, đầy nam tính. Bộ dạng này, Thư Tiệp chỉ thấy qua hai lần, một lần là vào ngày tốt nghiệp đại học, người con trai kia được tôn sùng là sinh viên tốt nghiệp tốt nhất, bước lên đài diễn thuyết, phí chỉnh trang là do quỹ trường đài thọ, lần thứ hai là khi công ty mới thành lập, hắn quyết tâm đi sửa chữa mái tóc dài lâu ngày không được cắt tỉa gọn gàng.

Thư Tiệp nhíu mày, không thể tin được cái người chỉ có ở thời khắc trọng đại mới chỉnh trang đàng hoàng, lại đang ăn mặc chỉnh tề như vậy ngồi ở trong phòng làm việc.

Bên cạnh có thêm một nữ nhân, váy màu đen, tóc ngắn, giỏi giang thông minh lanh lợi, nhìn thấy Thư Tiệp, liền lộ ra ánh mắt địch ý.

Người nọ chính là trưởng phòng marketing, Thư Tiệp nhớ rõ cô ấy có một cái tên phi thường hiền dịu, Lưu Phương Tuệ.

Hai người trong lúc đó lộ rõ bầu không khí không đồng dạng.

Lưu Phương Tuệ đứng ngay bên trái Đinh Thần Vĩ. Bình thường, Đinh Thần Vĩ cũng không cho phép ai đi đến phía sau bàn làm việc của hắn.

"Hôm nay có hoạt động trọng đại gì sao?" Thư Tiệp tò mò với cách ăn mặc trịnh trọng của hắn.

"Bậc tiểu học muội, hôm nay, phải chăng em thấy tôi rất soái?" Đinh Thần Vĩ đặt một tay trên ghế dựa, một tay chống cằm, hai chân bắt chéo nhếch lên, làm một bộ dạng vô cùng đắc chí.

"Hồng nhan Bạch Cốt, mây khói thoảng qua, một bộ túi da mà thôi." Thư Tiệp hờ hững trả lời. Nhìn cô gái bên cạnh sắc mặt trầm xuống.

"Được rồi, em cầm theo gì vậy?" Đinh Thần Vĩ đưa tay.

Thư Tiệp đem đồ vật đưa tới, Đinh Thần Vĩ vừa nhìn, cả kinh kêu lên: "Con mẹ nó, đây là muốn giết chết tôi à! Gần một vạn..."

"Chúng ta bao hết đại sảnh một khách sạn, tôi đã nói chuyện với người quản lí, cô ấy xem chúng ta là khách quen, giảm 10%, một bàn bốn trăm đồng, cộng lại mười hai bàn, đồ lạnh giảm một nửa, đồ nóng chỉ chọn món tiện nghi nhất, rượu là rượu Tây Hồ, năm mươi thùng, sau lại lại bỏ thêm rượu xái, ba bình rượu Ngũ Lương."

"Lãng phí! Còn uống cả rượu Ngũ Lương, bọn họ là nhân viên công vụ chắc!"

"Sau lại bao toàn bộ ktv, năm nghìn đồng, xem như đã nể tình, chiếu giá cả 1 tuần." Thư Tiệp mặc kệ người con trai trước mặt sắc mặt đã muốn đen đến gần như trúng độc, không chút do dự kiểm kê.

"Hôm nay bên kia gọi điện đến, nói các anh gọi mấy bình rượu đỏ 90 năm. Vừa vặn chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng."

Đinh Thần Vĩ cơ hồ muốn khóc ra tiếng, cô gái bên cạnh nghe xong cũng bắt đầu nhíu mày, giống như cả hai đã là vợ chồng một khối.

"Để cho tôi kiếm tiền đi." Đinh Thần Vĩ nói thật là bi tráng.

Thư Tiệp nhìn thấy tay Lưu Phương Tuệ đặt trên lưng hắn, một chi tiết như vậy có thể nhìn ra cô gái này giống như đã tiến nhập diễn. Trong lòng minh bạch, tối hôm qua khẳng định không đơn giản như Đinh Thần Vĩ nói.

"Kế hoạch này khả thi, em lấy đi làm đi. Có vấn đề thì hỏi lại tôi." Đinh Thần Vĩ đem văn kiện trong tay đưa cho Lưu Phương Tuệ, Lưu Phương Tuệ không tiếp nhận văn kiện, ngược lại kéo một chút cà vạt của hắn, giọng nói nhẹ nhàng: "Đừng quên còn có em."

Nói xong, môi đỏ tươi giương nhẹ, từ trong tay hắn rút đi văn kiện, tiêu sái bỏ đi.

"Độc dược." Thư Tiệp nói.

"Cái gì?" Đinh Thần Vĩ hỏi.

"Trên người của cô ấy có mùi độc dược."

"Thật không hiểu được mấy cô gái các em." Đinh Thần Vĩ đối với chuyện này không có hứng thú. Hắn bảo Lưu Phương Tuệ đi, đem Thư Tiệp lưu lại, Thư Tiệp chỉ biết hắn lại muốn bắt đầu một đoạn đối thoại, rập khuôn lại từ truyện Quỳnh Dao.

Thư Tiệp thà rằng giống như khi ở cùng với Phạm Đồng Đồng, cảm giác đối với nhau đều rõ ràng, so với nói chuyện còn thoải mái hơn.

Vì cái gì có đôi khi ngược lại, là đồ ngốc Phạm Đồng Đồng này hiểu rõ nàng.

Đinh Thần Vĩ nhìn thật sâu Thư Tiệp vài lần. Thư Tiệp bình tĩnh đối diện.

"Buổi sáng là tôi lừa em." Đinh Thần Vĩ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!