Buổi sáng, Thư Tiệp nhìn thấy tay chân của Phạm Đồng Đồng dính chặt ở trên người mình, mặt dán ở trước ngực, giống như một con sâu hút máu, dán chặt vào nàng.
Thư Tiệp khẽ thở dài, sáng sớm thức dậy mà thở dài, cuộc sống sau này nhất định sẽ chóng già.
Điện thoại đặt ở trên tủ đầu giường ong ong chấn động, mặt trên màn hình chớp động ánh sáng xanh.
Thư Tiệp duỗi thẳng cánh tay rảnh với lấy nó, lại bởi vì người trước ngực cản trở con đường của nàng, khiến nàng thiếu chút nữa mới có thể với được đến điện thoại.
Thư Tiệp áp đảo người Phạm Đồng Đồng, đem cô ấy đặt xuống dưới, mới có thể lấy được di động.
Nhìn vào số điện thoại di động, ra là Đinh Thần Vĩ, Thư Tiệp mở khóa, hỏi: "Có chuyện gì không?"
"Em còn không định đi làm sao?" Đinh Thần Vĩ ngữ khí nhẹ nhàng, không khí buổi sớm theo ngữ khí của hắn tràn ra.
"Hôm nay hơi mệt chút, sẽ không lên." Thư Tiệp nhẹ giọng trả lời, có lẽ là tối hôm qua đã trải qua nhiều thứ, nàng hiện tại cần phải nghỉ ngơi thật tốt cùng điều chỉnh lại.
Nàng cúi đầu nhìn Phạm Đồng Đồng bị mình đặt ở dưới, còn đang ngủ say sưa, tóc lộn xộn liếm vào da ngực nàng. Thư Tiệp không khỏi cười khẽ, nội tâm mềm mại bị một chuyện nhỏ như vậy khiến cho kích động.
"Vậy em nghỉ ngơi thật tốt. Tối hôm qua sao em rời đi sớm vậy." Đinh Thần Vĩ dường như nén giận hỏi.
"Dù sao cũng không có chuyện của tôi."
Phạm Đồng Đồng có dấu hiệu tỉnh lại, thân thể bắt đầu vặn vẹo bất ổn.
"Đừng kiên cường giống nữ chiến binh Amazon thế, em như vậy, những người muốn theo đuổi em biết phải làm sao bây giờ?"
"Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này?"
"Ngày hôm qua tôi đã nghĩ nên lấy cớ gì để đưa em về, kết quả là người không thấy đâu, em nói thế có thất bại hay không."
Thư Tiệp trầm mặc.
Đinh Thần Vĩ nói tiếp: "Nhưng thật ra tôi đưa Lưu Phương Tuệ về nhà. Cô ấy bảo tôi vào trong nhà uống cà phê, tôi không vào."
Lời này nói ra, Thư Tiệp cảm thấy đau đầu, người con trai này là đang giơ cao cờ muốn tiến công, mảnh đất hữu nghị đặt ở giữa hai người, cũng bởi vì những lời này mà nháy mắt biến mất.
Đinh Thần Vĩ không nên lấy lời mời mang theo hàm ý của một cô gái đem khoe ra làm vốn, chuyện này chẳng những không khiến cho hắn thoạt nhìn có mị lực, ngược lại càng khiến cho người kia hiện ra là một gã kiêu ngạo.
Thư Tiệp chán ghét điểm này.
Thư Tiệp không thèm quan tâm, một khi đã không yêu, thì đó là vô tình, không có đố kỵ, không có vướng bận, cho dù tiếp tục trực tiếp kích thích, cũng không thể khiến tâm tư Thư Tiệp dao động.
"Cô ấy thích anh." Thư Tiệp nhẹ giọng nói.
"Tôi cũng vừa mới biết được. Kỳ thật tôi cũng rất có sức hút." Đinh Thần Vĩ nói như tự giễu cợt bản thân.
"Anh luôn luôn rất tốt."
"Vậy mà em lại không muốn."
"Vì đó không phải điều tôi muốn."
"Thôi được rồi."
"Sáng sớm nói những lời này thực tổn thương dạ dày, tôi cúp máy đây." Thư Tiệp muốn cúp điện thoại, Đinh Thần Vĩ vội nói: "Học muội, tính nhẫn nại của tôi có giới hạn. Đợi em nhiều năm như vậy, tôi cảm thấy cũng đã đến lúc buông bỏ rồi."
"Cám ơn." Thư Tiệp biết thời biết thế, đem sự tình cấp cho một cái kết thúc.
Đinh Thần Vĩ không dự đoán được người con gái này lại nhanh chóng nói rõ ràng như vậy, như thể đã đợi câu nói này của hắn từ lâu, cầm điện thoại ngây người trong chốc lát, tiếp sau đó nở nụ cười, đầu tựa vào vô lăng cười đến cả người run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!