"Cậu còn ở đây để làm chi?" Sau khi im lặng đối diện nhau, Thư Tiệp lên tiếng hỏi.
Phạm Đồng Đồng hiện tại không biết nên giải thích thế nào, nghĩ đến chuyện đáng sợ nhất sau khi thanh tỉnh chính là Thư Tiệp tức giận, dù sao đây cũng không phải là chuyện tốt.
Phạm Đồng Đồng lặp đi lặp lại câu xin lỗi, từng câu "Thực xin lỗi" nói ra lưu loát vô cùng.
"Cậu giả bộ?" Thư Tiệp giận dữ liền cười ra tiếng, nghĩ cũng đúng, tính khí Thùng cơm khi nào thì trở nên không giống cái thùng cơm, nguyên bản, thật ra là mình trông nhầm.
Phạm Đồng Đồng ngược lại mê mẩn, nhìn vẻ mặt châm chọc của Thư Tiệp, nghi hoặc hỏi: "Giả bộ cái gì?"
"Cậu có biết hành vi của cậu gọi là gì không?"
"Quấy rối tình dục? Cưỡng gian?" Phạm Đồng Đồng không ngốc, hiện tại đã là thời gian tính toán rành mạch, mới vừa rồi nhiệt huyết khiến cô quyết chí tiến lên, hiện tại nhiệt huyết nguội lạnh, người cũng đi theo tình cảnh.
Thư Tiệp không cự tuyệt, nhưng cũng chưa từng nói là mình nguyện ý.
Tính ra, vẫn là cưỡng gian.
Mặt Phạm Đồng Đồng nháy mắt tái nhợt.
Cô là một đứa bé ngoan, từ nhỏ đến lớn tiếp nhận mười hai năm giáo dục, làm sao lại không biết phân rõ đúng sai?
Cô biết giết người là phạm pháp, cô cũng biết ăn cắp thì sẽ bị bắt, cô sao lại không nghĩ chuyện mình vừa làm là sai trái.
"Cậu như là có đáp án sai rồi." Thư Tiệp nói.
Phạm Đồng Đồng ngây ngô cười, nói: "Cũng không phải, vuốt vuốt liền có cảm giác. Không nghĩ tốt như vậy, thực không chịu nổi, sớm biết rằng..."
Ánh mắt giết người của Thư Tiệp trừng về phía cô.
Phạm Đồng Đồng nói: "Trước kia căn bản tớ không dám nghĩ, tớ chưa từng nghĩ sẽ cùng cậu làm cái này cái kia, tớ luôn cảm thấy cậu làm bạn với tớ đã là ủy khuất, ngay cả nằm mơ tớ cũng không dám nghĩ đến cậu, sợ cậu biết sẽ mắng."
"Hiện tại thì sao?"
"Không dám."
"Cắt."
Nghe được âm thanh giống như khinh miệt của Thư Tiệp, Phạm Đồng Đồng ngẩng đầu ưỡn ngực, nói: "Dám."
Thư Tiệp chôn mình trong nước ấm, nước từ vòi ào ảo chảy xuống, dòng nước dao động dỗ dành thân thể, nàng chậm rãi có cảm giác, ảo tưởng mình là nước, hòa tan vào trong nước.
Cái gì cũng đều quên hết, kể cả trách nhiệm, ngày mai, kết quả.
Phạm Đồng Đồng âu sầu gánh vác, mà Thư Tiệp thì không cảm thấy vậy.
Nói cho cùng, đây là cấu kết với nhau làm việc xấu, đánh bậy đánh bạ mà thành.
"Cậu đã biết tính hướng của mình từ trước à?" Thư Tiệp mở mắt, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Phạm Đồng Đồng bên cạnh bồn tắm lớn.
Phạm Đồng Đồng nói: "Tính hướng? Giống như thích nam hay thích nữ hả?"
Thư Tiệp không dự đoán được cô ấy có thể trực tiếp nói ra như vậy, Phạm Đồng Đồng vội nói: "Tớ đã biết từ sớm, không dám nói cho cậu biết, sợ cậu khinh thường. Luôn luôn gạt không nói, kỳ thật chuyện đó... Chuyện đó cũng không phải là cái gì quá không được, tớ cảm thấy không có gì lớn, nói hay không đều giống nhau."
"..." Thư Tiệp không nói gì.
"Tớ thật sự chưa làm qua, bình thường cũng chỉ dám nghĩ." Phạm Đồng Đồng cúi đầu, cười nói.
Một khối xà phòng ném tới đầu của cô, Phạm Đồng Đồng ôm đầu, khóc không ra nước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!