Chương 23: (h)

Tiếp theo, ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ ban công chiếu vào, Thư Tiệp nhìn thấy Thùng cơm ở dưới giường bị màn cùng chăn bông cuốn lấy, tay chân đều ở trong đó loạn bậy không ra được.

Tiếng thở dài từ môi tràn ra.

Gặp Phạm Đồng Đồng người này, tiếng thở dài của nàng chưa từng đứt đoạn.

Từ đầu đến cuối.

Phạm Đồng Đồng nguyên bản là như vậy, khiến nàng bất đắc dĩ, khiến nàng cảm thấy cả người vô lực, cái gì gọi là cảm xúc ngọt bùi cay đắng so ra đều kém hơn, có một loại nhẫn nại cùng cảm giác không đành lòng.

Phạm Đồng Đồng giãy dụa trên mặt đất, cố gắng thoát ly cái màn kia, nhưng càng làm càng loạn, cuối cùng tay chân đều bị trói chặt.

Cô quay ra hướng Thư Tiệp cầu cứu.

Thư Tiệp đưa tay mở đèn bên cạnh.

Phòng khách nháy mắt đèn đuốc sáng trưng. Hết thảy nhiệt độ lặng lẽ tăng trong bóng tối đều bị ánh sáng đánh tan không còn thấy nữa.

Ánh sáng tượng trưng cho ban ngày. Rõ ràng như ban ngày, đó là thời khắc mặc quần áo xong thì ra ngoài đi làm.

Hiện tại, khoái cảm gì đó cũng đã biến mất.

Phạm Đồng Đồng không cho là như vậy. Hiện tại, cô vội vàng giãy dụa đi ra là để tiếp tục chuyện vừa rồi, đem chăn đắp lại, nên làm thế nào thì làm thế đó.

Phạm Đồng Đồng thật vất vả mới từ trong bẫy rập bò ra, ngồi dậy.

Trên giường, Thư Tiệp ngồi đó, áo ngủ hỗn độn, tròng lên bộ ngực bị cô hôn đến đỏ thẫm kia, chính là □ nhô lên trên lớp vải dệt mỏng manh, như ẩn như hiện. Ánh mắt Thư Tiệp ướt át, sắc mặt ửng hồng, đầu tóc rối bời tán ở trên bả vai tuyết trắng, so với nữ nhân trong những bức tranh kia thì còn có ý nghĩa sắc dục hơn.

Giấy trắng thủy chung không mang theo hơi ấm, Thư Tiệp là một con người còn sống rành rành, ngay cả không khí đều mang theo mùi hương cám dỗ.

Phạm Đồng Đồng xốc chăn bò lên giường, lướt qua thân thể Thư Tiệp, muốn đi tắt đèn.

Nửa chừng bị tay Thư Tiệp giữ chặt lại.

Phạm Đồng Đồng nhìn về phía nàng, tâm khựng lại một chút, tựa hồ mang theo tất cả sự tình mở ra, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, tiếp tục sẽ suy, đến lần thứ ba thì kiệt, giống như đạo lý như vậy.

Có lẽ lúc mới bắt đầu, Thư Tiệp là dứt khoát lui nhường, thế nhưng chuyện vừa xảy ra, khiến cho phòng tuyến chống cự của nàng lại dâng lên.

Gạo chưa nấu thì chưa thành cơm, Phạm Đồng Đồng ngược lại lại thêm một tội danh.

"Cậu không muốn sao?" Phạm Đồng Đồng nhỏ giọng hỏi.

"Chăn." Thư Tiệp nhẹ giọng trả lời.

"À à, chăn chăn, thảo nào mà lạnh vậy?" Phạm Đồng Đồng nằm úp sấp bên giường, vớt chăn lên, đắp lên thân thể hai người.

"Thư Tiệp, cậu thật tốt!" Phạm Đồng Đồng nỉ non, đem Thư Tiệp áp dưới thân.

Tốt? Tốt chỗ nào? Vẫn là ngoan ngoãn mời cô ấy xâm phạm...

Bị coi thường. Thư Tiệp đột nhiên nhớ tới cái từ này.

Phạm Đồng Đồng không nghĩ nhiều như vậy, cô lúc này là một sinh vật đơn bào, đầu óc có không gian rộng mở, nhưng suy nghĩ của cô lại chỉ dùng một dây thần kinh suy xét.

Từ đầu đến chân, mãi cho đến gốc.

Cô cảm thấy khoái hoạt như vậy là đủ rồi, khoái hoạt có bao nhiêu quý giá.

Phạm Đồng Đồng chủ động cởi quần lót Thư Tiệp, vải dệt màu đen dán ở nửa dưới người Thư Tiệp, cô nhìn không thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!