Chương 22: (16+)

"Tớ sai rồi." Câu đầu tiên của Phạm Đồng Đồng là giải thích. Thư Tiệp bị mình ôm, ngực cũng bị mình sờ, tại hiện trường cảm thấy là mình sắc dục, không nhìn đối tượng, chỉ cần là hình người ấm áp thì đều sờ đến sảng khoái.

Nếu không phải Thư Tiệp, người nằm bên cạnh là mẹ, không biết chừng cũng đưa tay sờ soạng.

Thật không có trung tiết. Phạm Đồng Đồng phát hiện hóa ra mình lại là người như vậy, khóc không ra nước mắt.

Thư Tiệp không nói gì, Phạm Đồng Đồng trước tiên cứ giải thích đã: "Tớ có mộng xuân, tớ nghĩ đến... Là tớ sai, cậu đừng coi là thật có được không? Thư Tiệp, có phải là tớ cưỡng ép cậu?"

Quả nhiên mộng xuân chính là mộng xuân, Hoàng Lương một giấc chiêm bao, sau khi tỉnh dậy, hoa trong mộng nháy mắt điêu linh, từ trong mộng tiêu tán không thấy gì nữa.

*"Hoàng lương nhất mộng" (giấc mộng kê vàng) bắt nguồn từ truyện "Chẩm trung ký" của Trầm Ký Tế đời Đường. Chuyện kể rằng, có một chàng thư sinh nghèo họ Lư. Một hôm, nhân chuyến đi chơi, anh vào nghỉ trong một quán trọ. Lúc chủ quán trọ bắc nấu một nồi kê vàng, thì chàng trai lên giường đi ngủ. Trong giấc ngủ, chàng trai mộng thấy mình lấy vợ và sinh con, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, tận hưởng vinh hoa phú quý, và cuộc sống sung sướng, thoải mái ấy kéo dài cho đến lúc già chết. Nhưng khi tỉnh dậy, kê vàng vẫn còn chưa chín. Sự gợi ý của câu chuyện này là: Đời người như giấc mộng, tất cả sang hèn, giàu nghèo, đều như mộng, như huyễn.

Thư Tiệp tự cảm thấy không thú vị, thân thể vẫn còn nhiệt, nhưng lửa trong lòng thì đã sớm tắt.

Thanh âm của nàng lạnh như băng, nói: "Buông."

Câu nói kia khiến đầu óc Phạm Đồng Đồng cứng đờ, không thể di chuyển, cánh tay sắc lang đặt ở trước ngực Thư Tiệp vẫn còn chưa thu hồi lại, thân mình dán sát vào thân mình Thư Tiệp cũng không động đậy, cương cứng ở nơi này.

Trong đầu Phạm Đồng Đồng chính là đang suy nghĩ, phải làm sao bây giờ? Thư Tiệp tức giận rồi, không chừng xuống giường sẽ lập tức đá mình đi, nói cậu đã là một cái thùng cơm còn dám động tay động chân, sau này đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa, đời này chúng ta chơi đùa xong rồi.

Hoặc là sẽ tìm một con dao để làm thịt Phạm Đồng Đồng.

Chuyện đẫm máu này, khẳng định Thư Tiệp làm được.

Thư Tiệp là một người yêu sạch sẽ, bản thân mình lại giống một con mèo động dục cọ cọ lên người nàng.

Phạm Đồng Đồng nhớ nhà mình có nuôi một con mèo cái vân hoa ban, đến thời kỳ động dục, thật sự làm như vậy, buổi tối ngủ cũng có thể cảm giác được nó ở trên chân của mình cọ cọ...

Nếu như mình là một con mèo thì tốt rồi, cọ xát thế nào cũng sẽ không bị khép vào tội quấy rối tình dục.

Hô hấp Thư Tiệp dồn dập, Phạm Đồng Đồng nghĩ là nàng đang tức giận.

Cuối cùng, Phạm Đồng Đồng thu lấy chút dũng khí cuối cùng, ấp úng nói: "Cậu coi như không có chuyện này được không?"

"Cậu muốn thế nào?" Thư Tiệp cực kỳ muốn biết, Phạm Đồng Đồng muốn thế nào? Nàng đem chuyện này trở thành cái gì? Tình huống xấu hổ như vậy, thân thể còn đang quấn lấy nhau, ngọn lửa dục vọng vẫn còn liếm láp lý trí của nàng, làm nguội đi một nửa, độ ấm vẫn như trước không có hạ đi. Phạm Đồng Đồng là cố ý ngây người, một chút ý tứ lui lại cũng không có.

"Tớ không muốn thế nào, chỉ là cậu đừng nóng giận đuổi tớ đi có được không?" Phạm Đồng Đồng nói như cầu xin sự tha thứ.

"Cậu muốn thế nào?" Thư Tiệp nhẹ nhàng nói. Phạm Đồng Đồng rốt cuộc là lấy loại tâm tính nào đối đãi. Thư Tiệp không so đo chính mình bị lợi dụng cũng không có cảm giác mình bị xâm phạm, nàng muốn biết cô ấy nghĩ như thế nào.

Phạm Đồng Đồng không lên tiếng nữa, duy trì trầm mặc ước chừng một phút đồng hồ, không khí im lặng đến quỷ dị.

Thư Tiệp quay đầu, nhìn Phạm Đồng Đồng, đã thấy người bên gối nhắm mắt lại, giống như là một loại biểu tình hiên ngang lẫm liệt thấy chết không từ.

Thư Tiệp nhíu mày, không hiểu vì cái gì vẻ mặt của cô ấy lại rối rắm như vậy, giống như là bị táo bón. Rất nhanh, nàng sẽ biết chân tướng, Phạm Đồng Đồng mạnh mẽ đưa mặt đến gần, hôn lên môi Thư Tiệp.

Đây không phải là hôn, đó là đụng.

Môi đụng môi, răng nanh đụng răng nanh.

Thư Tiệp cảm thấy chuyện này giống như là một viên đá văng đến trước mặt. Răng cửa rộng, cánh môi bị đụng ra máu.

Cho dù đau, Phạm Đồng Đồng cũng không chịu buông ra, có chết cũng không buông.

Ở trong mộng, cô thật vất vả mới học được kỹ thuật hôn môi, đến khi tỉnh lại thì quên sạch, giống như một bạn nhỏ bốn năm tuổi, luống cuống tay chân.

Miệng Thư Tiệp bị chắn, lời nói cũng trở nên mơ mơ hồ hồ, nàng nói: "Thùng cơm, cậu rốt cuộc muốn thế nào?"

"Gạo nấu thành cơm, nhược điểm của cậu còn ở trong tay tớ, ngày mai sẽ không thể đuổi tớ đi được." Phạm Đồng Đồng dùng ngữ khí bi tráng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!