Chương 21: (16+)

Thùng cơm bắt đầu mộng xuân.

Thư Tiệp ở trong mộng chợt nghe thấy tiếng rên rỉ kỳ quái, âm thanh này nhỏ vụn, giống như là tiếng nói chuyện không thể nghe thấy.

Ban đầu, Thư Tiệp tưởng Phạm Đồng Đồng đang nói nói mơ, liên tục không ngừng nói mơ, giọng nói bị bóp nghẹt, ngắt quãng.

Nhưng âm thanh kia khiến Thư Tiệp cảm thấy không thích hợp, có chút mờ ám có chút ẩm ướt.

Nằm ở bên cạnh người kia, lỗ tai cách miệng của cô ấy một khoảng, âm thanh kia nghe vô cùng rõ ràng.

Thư Tiệp đến cái tuổi này rồi, mặc dù chưa trải qua lễ rửa tội cuồng phong bão táp, bản năng theo tuổi cũng thức tỉnh.

Nàng nghe ra ý tứ hàm xúc trong âm thanh kia, mặt ửng đỏ.

Nhiệt lượng từ những nơi bị Phạm Đồng Đồng ôm lấy bắt đầu lan tràn, hướng lên trên đỉnh đầu, đi xuống dưới bàn chân.

Phạm Đồng Đồng đích thị là do xem nhiều loại truyện tranh kia, bị tiêm nhiễm tình dục gì đó vào trong đầu, cho nên lúc nằm mơ cũng mơ thấy chuyện kia.

Chờ nửa đêm tắt đèn, Phạm Đồng Đồng tưởng Thư Tiệp đang ngủ, còn gọi vài tiếng Thư Tiệp, Thư Tiệp không thèm để ý đến cô ấy. Nàng chợt nghe thấy tiếng người bên cạnh đứng dậy, chân đặt dưới sàn, phân rõ thanh âm, chắc là cô ấy đang ngồi xổm dưới sàn tìm truyện tranh.

Nghe tiếng từ trong điện thoại, cậu con trai ở cách vách nói sáng mai còn cần, Phạm Đồng Đồng là nhịn không được muốn đêm nay đọc hết.

Thư Tiệp biết cái tính này của Phạm Đồng Đồng, chỉ cần dưới đáy lòng có vật gì đó, cô ấy giống như con chuột nhỏ lo âu, không thể an phận.

Từ nhỏ đến lớn đều là như vậy. Nhiều năm không gặp vẫn là như trước.

Không ngoài sở liệu của Thư Tiệp, Phạm Đồng Đồng ôm cuốn manga đến phòng ngủ của nàng, đóng cửa lại, nửa đêm ra sức học hành, giải quyết đá tảng dưới đáy lòng mới có thể hạ xuống.

Qua hồi lâu, Thư Tiệp đang ngủ, âm thanh tất tất tác tác lần thứ hai trở về, có một thân thể lạnh lẽo kế bên nàng, cánh tay vòng qua eo của nàng.

"Chết cóng mất, lạnh quá." Phạm Đồng Đồng khẽ oán hận.

Đáng đời. Thư Tiệp đáy lòng nghĩ vậy.

Kết quả, công hiệu của manga có thể so với xuân dược, Phạm Đồng Đồng lại có thể ôm Thư Tiệp bắt đầu mộng xuân.

Thư Tiệp tỉnh lại, hiện tại lựa chọn của nàng hoặc là thoát khỏi cái ôm của Phạm Đồng Đồng, vào phòng của mình ngủ, hoặc là lựa chọn bỏ qua.

Sắc dục là nhân chi thường tình, mọi người đều có dục vọng, nhưng đó là chuyện riêng tư, mở miệng ra cũng cảm thấy xấu hổ.

Thư Tiệp không muốn nhìn thấy dục vọng của người khác, nhất là Phạm Đồng Đồng, nàng cùng Phạm Đồng Đồng vẫn duy trì khoảng cách tình bạn vô tư, còn chưa tiếp xúc đến mặt dục vọng này. Nếu như thăm dò, giống như vươn tay vào trong nội y của Phạm Đồng Đồng, tình bạn thay đổi hương vị, Thư Tiệp cũng thấy không được tự nhiên.

Thư Tiệp xoay người muốn thoát khỏi lồng ngực của Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng lại đem nàng ôm chặt lại.

Thư Tiệp giãy dụa không được, ngược lại lại thành tiện nghi cho Phạm Đồng Đồng.

Phạm Đồng Đồng ở trong mơ thấy cái gì, Thư Tiệp không biết, nhưng là từ hành động tay chân nhìn ra chân tướng, mộng của cô ấy bắt đầu tăng nhiệt độ.

"Phạm Đồng Đồng, cậu buông ra." Thư Tiệp lên tiếng.

Phạm Đồng Đồng không buông tha, chân kẹp chặt hai chân của nàng.

Thư Tiệp nhẹ giọng nói: "Phạm Đồng Đồng, trong mộng là ai đang ở cùng cậu?"

Phạm Đồng Đồng hừ nhẹ một tiếng, tiếng thở dài không ngừng, tay mò tới lưng Thư Tiệp, da thịt bóng loáng, trắng mịn co dãn, phân không rõ cảnh trong mơ cùng thật khác nhau, Phạm Đồng Đồng theo cảm giác, bắt đầu vuốt ve.

Ôm sát, gần sát, vây khốn, ôm.

Trong mơ, cô ấy có lẽ đã làm chuyện như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!