Chương 20: (Vô Đề)

Đêm Hàng Châu, trừ bỏ khoảng trời đen, còn lại đều được quang minh vây quanh.

Gió đêm lùa qua da thịt, khiến người tựa hồ như đang bay.

Thư Tiệp đi qua con đường Võ Lâm náo nhiệt nhất, đi qua nhà ga, cũng bỏ lỡ chuyến xe về nhà, nàng chỉ là muốn đi một chút, cũng không có phương hướng nhất định.

Những người gặp thoáng qua, đều có đôi có cặp, mà chính mình một mình ở ban đêm, đi qua mặt tiền cửa hàng ánh đèn sáng tỏ, đi qua ngã tư đường quen thuộc, cái thành phố này vội vội vàng vàng trôi đi, chính mình thoáng  qua như một cái bóng.

Thư Tiệp ở cái thành phố này tròn sáu năm, lại phát hiện, cái thành phố Hàng Châu mà nàng cho là mình rất quen thuộc, nguyên lai lại lớn như vậy. Đặt mình dưới góc nhìn của một con kiến nhìn lên thành phố, phát hiện nó hoàn toàn không phải dáng vẻ mà mình đã quen thuộc.

Thư Tiệp đi ở phần đường giành cho người đi bộ, thời gian như nước lũ gặp thoáng qua, nàng đột nhiên cảm thấy cô đơn.

Cô đơn, cô đơn, cô đơn...

Cô đơn, là một người cuồng hoan, cuồng hoan, là một đám người cô đơn.

Nàng chưa từng nghĩ tới cô đơn là cái gì, bởi vì nàng luôn luôn như thế này, đã thành thói quen, nghĩ được đây là bình thường, đây mới là cuộc sống.

Một người, một căn phòng của riêng mình, thứ gì nên có đều đã có, dường như thế giới cũng đã đầy đủ, chính là từng đêm muộn, đột nhiên lại phát hiện kỳ thật bên ngoài cái thế giới nho nhỏ của nàng, còn có một khối đất trống lớn, không có gì trên đó.

Đó có thể là tình yêu, có thể là không.

Mỗi ngày, nàng cùng vô số người gặp thoáng qua, bỏ qua vô số người, nhưng lại không có thể tìm ra một đối tượng?

Thư Tiệp cúi đầu thở dài, vội vàng bước đi.

Đi một đoạn đường, rốt cuộc đi không đặng, Thư Tiệp đột nhiên nhớ tới Phạm Đồng Đồng, nàng lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho người kia.

Cô ấy rất nhanh tiếp điện thoại, Phạm Đồng Đồng hô: "Thư Tiệp, cậu sắp về rồi hả?"

"Cậu ngủ rồi à?" Thư Tiệp tìm một bên ghế dựa ngồi xuống.

"Chưa, tớ đang đọc sách."

"Cậu đọc sách?" Thư Tiệp cười khẽ.

"Nói cái gì, tại sao tớ lại không thể đọc sách. Cuốn sách kia trước tôi có xem qua rồi, cậu chọn tốt lắm, cám ơn cậu." Câu cuối cùng không phải nói với điện thoại, Thư Tiệp vừa nghe đã biết bên cạnh còn có người khác.

Quả nhiên, có giọng con trai truyền đến, nói: "Mai chị nhất định phải trả cho tôi đấy, tôi còn muốn đem đi."

"Tôi sẽ cố gắng xem hết, ngày mai đúng giờ đưa cho cậu. Yên tâm đi." Phạm Đồng Đồng lớn tiếng nói chuyện, giọng vui mừng.

Thư Tiệp kiên nhẫn nghe cô ấy nói xong, cũng không lên tiếng.

Qua một lát, nghe được tiếng cửa đóng, Phạm Đồng Đồng có vẻ dùng đầu và cổ kẹp lấy điện thoại, đá văng cánh cửa ra.

Thư Tiệp lúc này mới phát hiện, trong thời gian nàng đi vắng, Phạm Đồng Đồng đã đối đãi với nhà của nàng như thế.

"Thư Tiệp, uy uy, Thư Tiệp, cậu có đang nghe không đấy? Thư Tiệp!" Phạm Đồng Đồng cao giọng gọi.

Thư Tiệp không đáp lời.

Trong bóng tối, giọng nói của Phạm Đồng Đồng từ trong điện thoại di động truyền tới, giọng nói này cơ bản có thể phác thảo ra hình dáng đại khái của Phạm Đồng Đồng.

Thư Tiệp vô thức mỉm cười, xoa nhẹ đầu, tùy ý cô ấy lo lắng hét lên.

"Thư Tiệp? Cậu xảy ra chuyện gì sao? Trả lời tớ đi!" Phạm Đồng Đồng thấy điện thoại vẫn kết nối nhưng không có âm thanh trở lại, thì trở nên lo lắng.

Thư Tiệp nói: "Tớ phải về nhà, cậu lại đây đón đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!