Thư Tiệp từ trên giường đứng lên, thu thập quần áo mặc lên người, nàng giẫm qua thân thể Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng vẫn còn đang ngủ say, hơi thở trầm ổn.
Thư Tiệp cười cô ta sao lại giống trẻ con như vậy.
Nàng đi ra phòng khách, mở lên chiếc Macbook màu trắng đặt ở trên bàn gỗ thô, nhẹ nhàng di chuột một chút, một bên desktop lập tức hiện lên mấy cái thông báo nhắc nhở.
Bảo bối, đừng quên uống nước trái cây.
Buổi tối nhớ tắm nước nóng đấy, tình yêu.
Lịch này là tự mình ghi chú, bảo bối là chính mình tự gọi, cũng chỉ là nhám chán tự an ủi thôi.
Trên cửa sổ Talk chỉ có lời ân cần thăm hỏi từ tổng giám đốc, cảm tạ sự cố gắng của nàng, trong Gmail thì có thêm mấy cái tin nhắn quảng cáo.
Có một cái tin nhắn là quảng cáo du lịch, tour du lịch tự túc Lệ Giang, Thư Tiệp nhìn thêm một chút, do dự trong chốc lát, rồi xóa đi.
Xóa tin nhắn này đi rồi, kế hoạch ba ngày sau đều trở nên trống rỗng.
Nàng đã tập thành thói quen cuộc sống bận rộn, đột nhiên lại trở nên trống rỗng như vậy, có chút mờ mịt.
Thói quen bận rộn tựa hồ tập thành cuộc sống bận rộn, bị người nhớ tới, cũng là bị xã hội nô dịch, đợi đến một ngày trên vai trống rỗng, trái lại lại cảm thấy như mình đã mất đi sức nặng.
Thư Tiệp mang ra một ly trà chanh đá, uống một ngụm nhỏ, nhìn lên màn hình trống rỗng.
Nàng đóng macbook lại, Thư Tiệp quyết định sẽ nghiêm chỉnh ở nhà ngẩn người cả ngày hoặc là nghe nhạc, không lên net, không nghe điện thoại, cho dù công ty có đóng cửa, nàng cũng cố thủ không ra.
Bốn giờ chiều, Thư Tiệp bắt đầu nấu cơm, dựa theo lịch sinh hoạt bình thường, bữa cơm này đáng ra không nên tồn tại, bởi vì nó không nằm trong kế hoạch, mà hôm nay Thư Tiệp lại có tâm tình như vậy, vì bản thân mà làm một chút cơm cà ri.
Trong phòng tiếng hát vang vọng.
Là ai, là ai đang gõ cửa sổ...
Thư Tiệp mang bát cơm cà ri vẫn còn nóng hôi hổi từ trong nhà bếp đi ra, liền bị một bóng người đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ, trên tay hơi trơn dầu, cái bát sứ từ trên tay nàng trượt xuống, bị lực hút của trái đất tác dụng mà thẳng tắp rơi xuống, lực hút tăng tốc độ, trong nháy mắt, chiếc bát tõe ra thành vô số những mảnh nhỏ trên mặt đất, điểm xuyết bằng nước cơm cà ri tưới lên trên...
Hai người đồng thời cúi đầu nhìn xuống dưới mặt đất.
Chân trái Phạm Đồng Đồng lui về sau từng bước, Thư Tiệp lập tức kêu lên: "Cô muốn chạy trốn có phải không?"
Phạm Đồng Đồng vội vàng giải thích: "Tôi không có..."
"Mỗi lần cô làm chuyện gì xấu, phản ứng đầu tiên chính là muốn chạy trốn." Ngữ khí của Thư Tiệp mang theo ý khinh thường, mặt Phạm Đồng Đồng đỏ lên, ngồi xổm người xuống muốn thu dọn mảnh vỡ trên mặt đất, hai tay Thư Tiệp lại đan chéo ở trước ngực, ra lệnh: "Cô đi ra ngoài ngay."
Phạm Đồng Đồng ngẩng đầu lên nhìn nàng, đôi mắt giống như bị tổn thương, quay người lủi thủi bước ra ngoài, trên lưng giống như đang đeo theo một tảng đá nặng nề, bản thân đã đắc tội với người ta.
Thư Tiệp thở dài, cầm cái chổi quét các mảnh vỡ, cơm vốn là làm nhiều như vậy, phần còn dư lại không đủ để cho mình ăn, hiện tại nhớ ra trong nhà mình còn có thêm một người, lại càng không đủ.
Đến lúc nàng quét dọn sạch sẽ xong, Thư Tiệp nhìn thấy bóng dáng Phạm Đồng Đồng lưng đeo balo đang dần biến mất ở cửa nhà, chỉ còn lại tiếng cửa bị đóng.
"Cô ta lại suy nghĩ nhiều rồi, có phải không? Đúng là Thùng cơm." Thư Tiệp từ trong lỗ mũi phun ra một câu rồi còn kèm thêm một tiếng thở dài.
Ở dưới cầu thang, Phạm Đồng Đồng lưng đeo balo thật lớn, trong tay lại cầm theo hai cái túi hành lý, lúc đi xuống dưới lầu, cô còn quay đầu lại nhìn cánh cửa, sáng sớm nay khi đi tới nơi này, Phạm Đồng Đồng vẫn đứng ở trước cánh cửa do dự thật lâu, gõ hay không gõ đây, cô do dự cả buổi mới thu được hết dũng khí để gõ cửa.
Cửa mở ra, từ bên trong xuất hiện một gương mặt xinh đẹp khiến cho Phạm Đồng Đồng phải tim nhảy lên mắt, ấp úng nửa ngày không thể nói được gì. Cô không nghĩ Thư Tiệp vẫn cứ là Thư Tiệp, nói chuyện quá nhanh quá thẳng thắn, lúc nào cũng có thể chiếm được thế thượng phong.
Hiển nhiên Thư Tiệp không vui rồi, từ đầu đến cuối chưa từng cùng mình nói qua câu chào mừng hoặc là lộ ra dáng vẻ tươi cười, nhưng chí ít thì nàng cũng đã hoan nghênh mình đi vào, để cho mình có một chỗ để ngủ.
Tỉnh dậy, cô cảm thấy có khí lực, muốn đi tìm một chút chuyện để làm, làm thêm một chút chuyện, chứng minh cho Thư Tiệp thấy mình là một con người hữu dụng, nói không chừng nàng sẽ lưu mình lại, không cần biết là trong bao lâu, có một nơi để ngủ mấy đêm là được rồi, chờ tới lúc nhận được việc chính thức, cô có thể đi ra ngoài thuê phòng ở.
Chỉ là không nghĩ tới mình đã làm sai chuyện quá sớm, Thư Tiệp càng mất hứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!