Buổi tụ họp bắt đầu lúc bảy giờ, kế hoạch là sau khi tan làm thì đến khách sạn bên cạnh Tây Hồ Hàng Châu ăn một bữa, sau đó trực tiếp lừa gạt đến ktv, phải là một box siêu siêu lớn. Bọn họ cơ hồ muốn nhổ sạch lông của Đinh Thần Vĩ.
Thư Tiệp gọi điện thoại cho Phạm Đồng Đồng, bảo cô ấy tự mình giải quyết cơm chiều, Phạm Đồng Đồng đã bắt đầu ăn khoai tây chiên, âm thanh răng rắc răng rắc từ bên kia truyền tới, khiến cho Thư Tiệp nói không ra lời.
Mới vừa đóng điện thoại, bả vai đã bị một bàn tay nắm, Thư Tiệp quay đầu lại thì thấy Đinh Thần Vĩ mặt lưu manh cười hì hì, áo khoác treo trên bả vai, áo sơ mi màu trắng áo tay áo tháo nút thắt, cài lên khuỷu tay, lộ ra cánh tay đầy lông.
"Hoa hồng muốn chạy trốn đúng không?" Đinh Thần Vĩ cười nói.
"Sao phải trốn." Thư Tiệp thay đổi vị trí, định gỡ cánh tay đang nắm tay mình ra.
"Nói cho em biết nha, bọn họ hiện tại đang ở trong WC bàn bạc tra tấn em như thế nào. Em còn không muốn trốn?"
"Bọn họ sẽ không dám." Thư Tiệp nói.
"Vì sao lại không dám? Bọn họ ngay cả ông chủ cũng dám xuống tay." Nhớ tới bộ dạng ngày hôm qua, cơn đau đầu buổi sáng lại bắt đầu nhức nhối.
Hai người còn chưa nói được mấy câu, một đám người từ trong công ty đi ra, giống như một cơn đại hồng thủy, chặn đường hai người rồi cuốn đi.
Đúng như lời Thư Tiệp nói, thời điểm ăn uống bọn họ chỉ dám hướng Đinh Thần Vĩ rót rượu, không ai hạ thủ với Thư Tiệp, Thư Tiệp ngồi ở bên cạnh Đinh Thần Vĩ, cũng giống như chậu quân tử lan đang yên lặng nở phía sau nàng, chính là vật trang trí xinh đẹp, không đoạt tầm mắt người, cũng không chiếm cứ tâm tư người.
Tất cả mọi người đều trực tiếp bỏ qua nàng, nâng chén đưa tới trước mặt Đinh Thần Vĩ.
Đinh Thần Vĩ bị chuốc đến to bụng, ở dưới trộm đem dây lưng nới ra một lỗ, quay đầu nhìn Thư Tiệp, nàng vẫn đang uống trà, đem tiếng huyên náo trong phòng coi như tiếng nhạc.
"Tôi thiếu chút nữa thì nghĩ vị trí này sẽ chỉ có không khí, quản lí tốt tiểu học muội Thư Tiệp không biết sẽ chạy đến nơi nào, bỏ mặc không giúp đỡ học trưởng thân ái này. Đám người đó sẽ luân phiên chuốc rượu kẻ đáng thương là tôi đây." Đinh Thần Vĩ nói, ợ một hơi rượu, mùi rượu xông lên.
"Đừng cho là tôi không biết bọn họ có ý định gì, dám trộn rượu xái vào bia của tôi, bọn súc sinh này."
"Khổ cho anh rồi." Thư Tiệp cầm một chén trà, đưa cho Đinh Thần Vĩ, nước trà Long Tĩnh mát lạnh, có tác dụng giải rượu tốt.
"Em ở phía sau tôi thì dễ chịu rồi. Ai bảo tôi là đàn ông, đàn ông thì phải đi đầu chiến tuyến." Đinh Thần Vĩ uống một ngụm trà, trong miệng đều là mùi rượu, uống đến mức so với uống trà đắng cũng không có gì khác biệt.
"Thư quản lí, chỉ đạo dự án lần này đều do một tay cô chỉ huy, chén rượu này nhất định phải mời cô rồi." Trưởng phòng marketing bưng chén rượu đã rót lại đây, đưa tới trước mặt, ý tứ là không thể không uống.
Người con gái này yêu thầm người con trai bên cạnh, đây là bí mật mà mọi người đều biết, lần này thật ra là lần chủ động tiến công đầu tiên.
Chàng trai kia thì cố tình cái gì cũng không biết hay chỉ là không hiểu cho lòng phụ nữ, còn ý vị đem đầu kề sát vào Thư Tiệp, cười hì hì nói: "Em xem, rốt cục cũng có người tới rồi, có phải không? Chén rượu này, để tôi uống, để tôi một lần làm anh hùng, thay học muội giải vây."
Cái tay kia muốn vươn ra, Thư Tiệp lại nhanh hơn một bước bước, để chén rượu của mình cùng nàng chạm nhau.
"Cám ơn." Thư Tiệp một hơi uống cạn sạch, uống cực kỳ tự nhiên.
Trưởng phòng marketing đi rồi, đầu những người đi theo xem kịch vui cũng chuyển tới.
Đinh Thần Vĩ nhỏ giọng nói: "Em có thể uống à?"
"Tôi chưa từng nói là không thể uống." Thư Tiệp hơi nghiêng mình, nghiêng về một phía, không muốn để cho người khác thấy mình và Đinh Thần Vĩ nói chuyện, Đinh Thần Vĩ say trở nên càng lưu manh, động tay động chân, không phải vì muốn ăn đậu hủ nhà người ta, thoạt nhìn chính là bộ dạng không đứng đắn.
Đợi mọi người uống đến cao hứng nhất, Đinh Thần Vĩ mạnh mẽ đứng dậy, hai tay vung lên, rất có tư thế lãnh đạo. Tất cả mọi người đều nhìn về phía chủ bàn.
Đinh Thần Vĩ ngoắc kêu phục vụ lấy ra microphone, alo vài câu, bắt đầu cao giọng nói: "Ngày hôm nay, chứng kiến công ty chậm rãi đi vào quỹ đạo, tôi coi như là đã có thể mỉm cười dưới cửu tuyền."
Giọng nói kia đi qua loa, chấn động đến mức khiến đầu người đều phải phát ra tiếng ong ong.
Tất cả mọi người đều im lặng, giọng nói đầy uy lực, nháy mắt không khí liền tẻ ngắt.
Đinh Thần Vĩ hắng giọng, giống như cực kỳ hài lòng với sự im lặng của mọi người.
"Bốn năm trước, khi tôi mới vừa học xong nghiên cứu sinh từ trong trường học đi ra, lúc ấy tôi thậm chí đã chết tâm, cần công việc không có công việc, cần tiền không có tiền, trong nhà cũng chỉ có mười mẫu ruộng tốt, một gian nhà ba tầng, còn có mười cái đầu heo..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!