Thư Tiệp vội vàng về nhà, lo lắng Phạm Đồng Đồng ở nhà đã đỡ hơn chưa. Gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy không chịu tiếp máy, có lẽ là đang ngủ, lại bởi vì không có tin tức xác thực đáp lại, trong lòng liền không bỏ xuống được, không biết phải nói ra ở đâu.
Thư Tiệp cầm văn kiện ngồi xe trở về nhà, thời điểm mở cửa, rất khó nói cho rõ ràng cái cảm giác tràn ngập sợ hãi này, trong lòng đều có sức nặng.
Phạm Đồng Đồng nằm trên giường Thư Tiệp, ngủ khoảng ba tiếng đồng hồ, từ ngủ say đến ngủ nông, hỗn hỗn độn độn, cảm giác thật rõ ràng, nhưng là còn không muốn từ trong mộng đi ra.
Thường thì chuyện trong mơ là chuyện ít lâu trước hoặc là chuyện trong tương lai.
Phạm Đồng Đồng vừa ở trong mộng, mơ về chén cháo gà nấm hương kia, cháo ăn vô cùng ngon, còn có Thư Tiệp đút cháo cho cô.
Thư Tiệp khi đó thật ôn nhu... Phạm Đồng Đồng đang ở trong mộng cũng bắt đầu phát ra tiếng thở dài.
Cước bộ bước trên mặt đất, phát ra những âm thanh đất nhỏ như tiếng lá rụng, không cẩn thận rất khó phân biệt.
Âm thanh này từ phía xa truyền đến, chậm rãi tới gần, tiếp theo là đi đến bên cạnh mình, Phạm Đồng Đồng ráng sức mở mí mắt nặng trịch, trước mắt xuất hiện một dáng người mơ hồ.
Dần dần rõ ràng, là Thư Tiệp.
"Cậu đã về!" Phạm Đồng Đồng nỉ non nói với Thư Tiệp.
Thư Tiệp bị cô ấy đột nhiên nói một câu hù sợ, trong lòng cả kinh, sau một lúc lâu mới chậm rãi trả lời: "Ừ, đã trở lại."
Phạm Đồng Đồng cảm giác được có một bàn tay ấm áp đặt trên cổ mình, cô mẫn cảm khẽ run, cánh tay kia không rời đi, ngược lại, càng đi xuống dưới, vào trong chăn, đụng đến lưng cô. Phạm Đồng Đồng bị nàng động vào cảm thấy thoải mái, lười biếng ngáp một cái. Thư Tiệp hỏi: "Đỡ hơn chưa?"
"Thoải mái hơn rồi." Phạm Đồng Đồng nhẹ giọng nói, mắt nhắm lại.
"Vậy, ngủ ngon." Thư Tiệp cảm giác mình trở về, tựa hồ chính là để được nghe một câu nói như vậy, nói nghe được, đó cũng là giải sầu.
Phạm Đồng Đồng nghe lời của nàng, nguyên bản còn không có bao nhiêu cơn buồn ngủ, lại có thể lại thật sự nặng trĩu ngủ, một lát liền phát ra những tiếng hít thở ngân nga mà vững vàng.
Thư Tiệp đứng ở một bên cười khẽ một tiếng.
Cô ngủ thẳng đến 12h trưa, cảm giác đã hồi lại toàn bộ thể lực, thân thể mới bằng lòng tỉnh lại. Phạm Đồng Đồng liền khoẻ như vâm, từ trên giường nhảy xuống, tìm quần áo thoải mái khoác lên mình tiến ra bên ngoài.
"Cậu làm cái gì mà chạy nhanh như vậy?" Thư Tiệp ngẩng đầu lên liền thấy có một người lao vào trong phòng, vội vội vàng vàng, giống như mông bị bắt lửa, vừa nhìn ra là Phạm Đồng Đồng.
Phạm Đồng Đồng không dự đoán được Thư Tiệp ở đó, người trong phòng bếp trừ bỏ Thư Tiệp còn có thể là ai, vội xông lên trước.
Thư Tiệp hốt hoảng thấy một con chó vô cùng lớn xông lại, nhào lên, cái bóng thật lớn phủ lên, che đi thân thể mình, nếu móng vuốt chó có thể ôm người, nhất định sẽ giống cô ấy ôm mình như vậy.
"Cậu làm cái gì vậy?" Qua hồi lâu, Thư Tiệp mới có thanh âm để nói chuyện, Phạm Đồng Đồng không phải nhanh bình thường, hơn nữa thân thể của cô ấy lại còn cao, ôm một phát chính là ôm cổ, bị cô ấy ôm lấy người cơ hồ không thể thở nổi.
"Cảm động!" Phạm Đồng Đồng nói.
"Cảm động thì đi qua một bên mà cảm động, đừng có dính lấy tớ, tớ còn muốn nấu cơm."
"Để tớ giúp cậu."
"Cậu tam đẳng tàn phế ..."
"Không nghiêm trọng như vậy đâu, Thư Tiệp Thư Tiệp, Thư Tiệp tốt bụng, để tớ làm nha, tớ làm một chút cảm tạ cậu."
"Cảm tạ tớ cái gì?"
"Tinh tế tỉ mỉ chiếu cố tớ, giống như mẹ vậy, không, cậu tốt hơn mẹ tớ nhiều, mẹ cũng chưa từng chiếu cố tớ như vậy, mẹ cho tới bây giờ đều là đem tớ ném cho đại ca, mà đại ca lại là cái người lạnh lùng chết đi được, nhìn tớ sinh bệnh còn nói là tớ ngốc, tớ có thể khỏe mạnh sống đến giờ là một việc không dễ dàng gì."
Thư Tiệp một tay vỗ nhẹ lưngPhạm Đồng Đồng.
Phạm Đồng Đồng giống như bị cánh tay kia ám chỉ, nghĩ đến cái tính thích nghi ngờ của Thư Tiệp giống như nước lũ sông Nile bắt đầu bạo phát, toàn bộ chuyện xưa cũng theo đó tràn lan ra, ngoài tầm kiểm soát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!