Thư Tiệp không nói thêm gì nữa, lôi cái chăn phía dưới Phạm Đồng Đồng lên, khiến cho Phạm Đồng Đồng phải bật dậy lui người ra một chút, Thư Tiệp nằm ở trên giường, tắt công tắc đèn.
Trong bóng đêm, Phạm Đồng Đồng nghiêng tai nghe người bên cạnh nằm xuống, san phẳng mền. Tất cả các thanh âm đều hết sức rõ ràng.
Giường nhỏ như vậy, hai người rất nhanh nằm liền kề cùng một chỗ.
Thư Tiệp mới vừa nhắm mắt lại thì chợt thấy bàn tay không an phận của Phạm Đồng Đồng lại bắt đầu gãi lưng.
Móng tay Phạm Đồng Đồng đã lâu rồi không cắt, móng tay hung hăng cào qua da thịt tạo nên thứ âm thanh chói tai.
Thư Tiệp xoay người, ở dưới chăn sờ soạng, mò tới lưng của cô ấy, dọc theo lưng bắt được cái tay kia.
Quả nhiên, móng tay rất dài. Thư Tiệp thở dài, đem tay cô ấy kéo qua, Phạm Đồng Đồng theo lực đạo của nàng xoay người, cùng nàng đối mặt.
"Nói cậu an phận một chút, tới ngày mai mới bắt đầu đau, đau chết cậu luôn." Thư Tiệp bắt lấy tay người kia, không cho cô ấy đi tra tấn chính mình.
Loại ngứa này không có điểm dừng, cô càng muốn gãi thì nó lại càng ngứa, cuối cùng định gãi đến khi rách da thấy được xương mới bằng lòng bỏ qua sao?
Nếu như Phạm Đồng Đồng chịu được, Thư Tiệp sẽ cho phép.
Phạm Đồng Đồng thân thể uốn éo, dùng da thịt ma xát vào chăn để giảm đi một chút ngứa.
Thư Tiệp nói: "Vẫn còn ngứa à?"
"Khó chịu muốn chết." Phạm Đồng Đồng thống khổ nói.
Thư Tiệp không nói gì, kéo tay Phạm Đồng Đồng, vòng qua cổ của mình, rồi đưa tay ra sau lưng của cô ấy, dùng bàn tay khẽ vuốt qua lưng của cô.
"Vô dụng, vẫn còn rất ngứa." Ngón tay Thư Tiệp dường như không có lực, căn bản không trị dứt được cơn ngứa, Phạm Đồng Đồng nhịn không được, Thư Tiệp lại nói: "Vậy ôm tớ, chịu đựng đi."
"Nhịn không được." Phạm Đồng Đồng nói.
"Vậy thì lại dùng lực hơn nữa ôm tớ."
Phạm Đồng Đồng dứt khoát dùng hai tay gắt gao trói chặt thân thể Thư Tiệp. Cô cùng sức ôm chặt lấy Thư Tiệp, quên hết toàn bộ cảm giác. Chỉ nhớ rõ bản thân muốn dùng lực ôm lấy nàng.
Thư Tiệp bị hai tay của cô ấy vuốt ve đến thở không nổi, quá chặt, thân thể giống như bị người kia đè ép, Phạm Đồng Đồng giống một đứa bé, cố chấp bất an. Tay Thư Tiệp ở trên lưng của cô ấy trị cơn ngứa, móng tay của nàng cắt vô cùng ngắn, bởi vì muốn đánh chữ nên không thể nuôi dài, cho nên dù có dùng sức gãi cũng sẽ không làm tổn thương da thịt của Phạm Đồng Đồng.
"Còn ngứa à?"
"Còn ngứa." Phạm Đồng Đồng nói như đang làm nũng. So với cô, Thư Tiệp gãi nhẹ hơn nhiều nhưng là càng gãi nhẹ càng chậm, không như chính mình, khoái ý đi qua lại là càng thêm thống khổ.
"Lại dùng lực đi. Ôm tớ, cậu sẽ không có tay đi gãi ngứa ." Phạm Đồng Đồng đã đem thân thể của mình áp vào người Thư Tiệp, mặt dựa vào cùng một chỗ, Thư Tiệp ngửi được mùi sữa trên người cô, thân thể dựa vào gần như vậy, mùi sữa hết sức rõ ràng.
"Cậu ôm đến mức tớ thở không nổi rồi." Thật lâu sau, Thư Tiệp mới nói.
Nhưng Phạm Đồng Đồng lại không có phản ứng, hô hấp đều đều, thân thể thả lỏng, cô ấy đang ngủ.
Thư Tiệp không thể kìm nén cười khẽ, xem mình hiện ở cái dạng này, hoàn toàn không thể nhúc nhích, cánh tay Phạm Đồng Đồng khóa chặt thân thể nàng, hai người dán lại quá thân mật, hơi thở phập phồng đều đều có thể cảm thụ rõ ràng.
Tay Thư Tiệp còn ở sau lưng Phạm Đồng Đồng nhẹ nhàng gãi, ôn nhu mà tinh tế.
Buổi sáng là Thư Tiệp tỉnh lại trước, nàng cơ hồ có một đêm không ngủ.
Bị con gấu bự Phạm Đồng Đồng này ôm, ai có thể ngủ yên, thậm chí ngay cả hít thở cũng khó khăn.
Phạm Đồng Đồng thì lại có một đêm ngủ ngon. Ngủ đến quên cả ngứa.
Thư Tiệp cẩn thận xem xét những nốt mẩn trên người Phạm Đồng Đồng, không có quá nhiều chuyển biến, vẫn giống như hôm qua, chỉ là những chỗ bị Phạm Đồng Đồng gãi bật máu đã bắt đầu đóng thành vảy kết, nhiều điểm lộ ra màu đỏ, trông đặc biệt chướng mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!