Chương 14: (Vô Đề)

"Thư Tiệp, Thư Tiệp, tôi không thoải mái..."

"Thư Tiệp, tôi ngứa..."

"Thư Tiệp, cô đừng ngủ vội được không!"

Trong mộng, mơ mơ hồ hồ, bên tai còn có âm thanh nức nở truyền đến, âm thanh kia xuyên phá cảnh hỗn độn trong mơ, ý thức giống như bị tiếng chó con kêu gọi tỉnh lại.

Ý thức của Thư Tiệp trở lại với thân thể, nhưng mắt vẫn còn chưa mở, nàng cần có thời gian áp đi lửa giận điều chỉnh tâm tính, nếu như tỉnh lại hoàn toàn, nàng sẽ một cước đá nguồn phát ra âm thanh đến tận Siberia.

Bình thường tính tình Thư Tiệp cũng không thể tính là nhỏ, chính là, thời điểm khi bị phá giấc ngủ mới là đáng sợ nhất.

Phạm Đồng Đồng cùng Thư Tiệp ở chung một chỗ lâu như vậy, làm sao có thể không biết quấy rầy giấc ngủ say của sư tử mẹ là chuyện có bao nhiêu nguy hiểm.

Lá gan thỏ kia vì duyên cớ gì lại đi làm chuyện đâm đầu vào chỗ chết này.

Qua một khoảng thời gian, Phạm Đồng Đồng thấy Thư Tiệp vẫn còn chưa tỉnh lại, nghĩ đến cô ấy còn ngủ, bèn đưa tay ra đẩy, bàn tay ở trong chăn sờ soạng nửa ngày, rốt cục cũng tìm được tay người kia. Tay Thư Tiệp ấm áp, ở dưới chăn nắm thành nắm đấm, thời điểm tay Phạm Đồng Đồng đụng tới tay của Thư Tiệp, cô ấy rõ ràng có nhăn mặt một chút.

Phạm Đồng Đồng lại đẩy tay nàng, nói: "Thư Tiệp, tỉnh lại. Tôi thật sự khó chịu. Ừ..."

Thư Tiệp nghe thấy một loại thanh âm kỳ quái từ dưới sàn truyền đến, tiếng sột soạt giống như móng tay bén nhọn dùng sức gãi lên da, nghe thấy khiến cho lông tóc trên người nàng dựng đứng, thân thể cũng trở nên sợ hãi.

Thư Tiệp mở mắt, từ trong bóng tối chậm rãi tỉnh lại.

Trước mắt là một mảng đen mông lung, ánh sáng như thể màn sương mù chiếu ra một hình dáng đại khái.

Ở bên giường lộ ra nửa cái đầu, mái tóc lộn xộn của Phạm Đồng Đồng xù lên giống như cỏ dại mới mọc.

Ánh mắt của cô mỏng manh trong ánh sáng lập lòe.

Thư Tiệp tỉnh lại, tay vừa mới nhúc nhích, đã bị tay của Phạm Đồng Đồng nắm chặt.

Lòng bàn tay Phạm Đồng Đồng rất lạnh.

Thư Tiệp ngồi dậy mở đèn điện, nhìn thấy Phạm Đồng Đồng tựa vào bên thành giường, một bàn tay còn bám ở trên tay của mình, cái tay còn lại với vào trong lưng áo, tuy rằng nhìn không ra động tác của cô ấy, nhưng âm thanh làm cho da đầu người ta run lên thủy chung không có đứt đoạn.

"Làm sao vậy?" Thư Tiệp đụng vào cổ Phạm Đồng Đồng, ở dưới ánh đèn, mặt trên phân bố rất nhiều nốt mẩn nhỏ màu đỏ, mà phía dưới lớp áo ngủ vải cotton kia, không biết còn chứa bao nhiêu nữa.

Thư Tiệp không thể tin được những gì nhìn thấy, từ trên giường nhảy xuống, quỳ đến trước mặt Phạm Đồng Đồng, không nói hai lời mà trực tiếp bắt đầu cởi áo ngủ Phạm Đồng Đồng.

Áo ngủ vải cotton trùm từ đầu xuống, cởi chỉ cần một bước, Phạm Đồng Đồng còn không kịp ngăn cản, xiêm y nửa người trên đã bị vén lên tới ngực, một mảng lớn da thịt phía dưới đều bại lộ ở dưới ánh đèn, dưới tầm mắt Thư Tiệp.

Phía trước hoàn hảo, bộ ngực nổi lên một ít nốt mẩn đỏ, mà nhìn từ cánh tay, hình như là theo lưng tràn tới.

"Thiệt nhiều hồng đậu đậu!" Phạm Đồng Đồng nhìn trước ngực mình, tựa hồ kinh ngạc trên da lại có thể trong vòng một đêm nổi lên nhiều đậu đậu như vậy.

Thư Tiệp cảm thấy được không ổn, đem Phạm Đồng Đồng phụ giúp xoay người sang chỗ khác, lưng đối diện với mình, quả nhiên, trên lưng một mảng rậm rạp nốt đỏ, còn có chỗ đã bị Phạm Đồng Đồng gãi ra vết máu, có nhiều chỗ đã muốn thấm ra tơ máu.

Tay Phạm Đồng Đồng lại muốn nắm bả vai, bị Thư Tiệp đè lại.

Phạm Đồng Đồng quay đầu, nói với Thư Tiệp: "Thực sự rất ngứa."

"Vậy cũng đừng có gãi." Thư Tiệp bắt lấy hai cổ tay Phạm Đồng Đồng, áp ở trên đùi mình.

Tay bị bắt lại, nhưng cơn ngứa từ lưng và cánh tay vẫn như trước không dứt, giống vô số con kiến bò ở trên lưng, từng cơn ngứa dọc theo xương sống bò lên.

Phạm Đồng Đồng liều mạng giãy dụa thân thể, bả vai chuyển động, biểu cảm rối rắm.

Ánh mắt nhìn về phía Thư Tiệp mang theo vẻ cầu xin: "Ngứa chết mất. Thư Tiệp, có phải tôi bị bệnh giang mai rồi không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!