Chương 13: (Vô Đề)

Ăn cơm xong, Phạm Đồng Đồng chờ chỉ thị đi thu thập bát đũa, chính là dọn dẹp cùng quét dọn.

Đã có nhân công miễn phí như vậy, không lợi dụng lại thành ra lãng phí tài nguyên.

Một người rửa bát, một người thảnh thơi hưởng thụ, còn có năng lực bảo hộ hai tay của mình, đạt đến nguyên lý Pareto tối ưu.

*Nguyên lý Pareto hay còn gọi là quy luật 80/20 (quy luật thiểu số quan trọng và phân bố nhân tố) nói rằng trong nhiều sự kiện, khoảng 80% kết quả là do 20% nguyên nhân gây ra.

Thư Tiệp lật qua lật lại tài liệu, bản báo cáo thật dày dài đến mấy trăm trang tốn khoảng bốn năm ngàn để mua, giá thành bất quá chỉ mấy trăm, dữ liệu thống kê mới là cách kiếm tiền tối ưu nhất.

Trân quý nhất, cũng chính là vài thứ kia.

Phạm Đồng Đồng thu dọn xong phòng bếp, bàn tay ướt sũng tùy ý lau vào cái quần rằn ri, khiến cô đụng đến một tờ giấy thô sáp nhét ở mông, Đồng Đồng giờ mới nhớ tới tờ vé số mua nhưng chưa cạo.

Cô đi đến trước bàn làm việc của Thư Tiệp, đem ghế dựa ngồi ở một bên.

Đèn bàn tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng, khiến cho hình dáng gương mặt Thư Tiệp trở nên êm dịu, làn da lờ mờ sắc hồng nhạt, được bảo dưỡng tỉ mỉ, hiện ra thủy nộn sáng bóng.

Ngón tay Thư Tiệp vẽ trên trang sách, đầu ngón tay lướt qua vặn lại vô cùng nhanh.

Tóc dài tùy ý dùng một cái cặp nạm kim cương kẹp lấy, có một vài sợi tóc rơi xuống, tán ở hai bên má.

Phạm Đồng Đồng bất tri bất giác đưa tay, muốn vén hai bên tóc của nàng.

Khoảnh khắc đụng tới tóc, Thư Tiệp nhận thấy, quay mặt lại.

Phạm Đồng Đồng xấu hổ thu tay về, nói: "Có muỗi."

"Hử?" Thư Tiệp nhíu mày, Phạm Đồng Đồng lời nói mơ mơ hồ hồ, nàng nghe không rõ.

"Tôi nói... Cô đang xem gì vậy?" Phạm Đồng Đồng vội lảng sang chuyện khác.

"Đây là số vụ điều tra về quá khứ 10 năm sự phát triển của thương mại điện tử thế giới dẫn đến sự phát triển của kinh tế xã hội hiện đại." Thư Tiệp lật đến trang bìa, để Phạm Đồng Đồng xem.

Phạm Đồng Đồng lại càng không hiểu, đầu óc mơ mơ hồ hồ, nghĩ có đập đầu mình ra cũng không nhét vào được đoạn đối thoại phi thường dài và phức tạp này.

Dứt khoát bỏ qua.

Cô lấy tờ vé số đã bị mông mình làm cho nổi lên những nếp uốn đưa cho Thư Tiệp, Thư Tiệp cầm lấy, hỏi: "Đây là cái gì?"

"Tôi mua xổ số. Ngày đầu tiên đi làm, mua cho thêm phần náo nhiệt, không chừng có thể đỏ càng thêm đỏ!"

"Tôi không tin thứ này."

"Cũng đâu cần cô phải tin, mua chơi thôi mà, coi như là bỏ hai đồng tiền mua một lần cơ hội."

"Cô đã từng học qua xác suất chưa?"

"Học qua rồi. Cũng chỉ là đến báo danh."

"Dựa theo xác suất thì xác suất để một người trúng xổ số là cực kì nhỏ. Chờ mong một loại khả năng gần như không có, cũng giống như một đứa ngốc." Thư Tiệp không chút khách khí đem tờ vé số ném tới trước mặt Phạm Đồng Đồng.

Phạm Đồng Đồng lần thứ hai đẩy qua, nói: "Dù sao cũng đã mua cho cô rồi, cạo đi!"

"Phiền phức." Thư Tiệp lấy tờ vé số, cầm một đồng tiền xu, cạo lớp trên tờ vé số, xem như hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, trả lại cho Phạm Đồng Đồng.

Phạm Đồng Đồng bắt được sau lại hét ầm lên.

"Cô xem cô trúng năm trăm đồng này." Phạm Đồng Đồng kích động nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!