Chương 12: (Vô Đề)

Phạm Đồng Đồng bị Thư Tiệp kéo trở về phòng, ánh mắt vẫn còn lưu lại bên ngoài, cô nghĩ có thể cùng hàng xóm tiếp tục duy trì quan hệ tốt hay không, tiện cho việc mượn cậu ta một chồng manga thật dày để xem vài ngày.

Cô phát hiện lấy nhà Thư Tiệp làm trung tâm, trong phạm vi bán kính một trăm mét, không có lấy một nhà sách bán manga.

Phải nói là cũng có một cửa hiệu, nhưng là cửa hiệu bán loại manga lão hổ đại chiến Tôn Ngộ Không dành cho trẻ con xem.

Phạm Đồng Đồng đối với thành phố rộng lớn này hoàn toàn không biết gì cả, ngây ngây ngốc ngốc giống như một đứa trẻ vừa đến khu vực mới, luôn sợ hãi đi lạc, Phạm Đồng Đồng cũng có băn khoăn như vậy, cho nên không có suy nghĩ muốn đi ra ngoài. Cô giống như chim non mới nở, đi theo người đầu tiên nhìn thấy, cũng chính là Thư Tiệp, nàng đi tới nơi nào, cô cũng cùng theo tới nơi ấy.

Cuộc sống của Thư Tiệp cũng thực một màu, về nhà, đi làm, đi siêu thị, ngẫu nhiên đi dạo quanh Tây Hồ, cứ như vậy.

Hoàn toàn không giống với hình tượng người phụ nữ có sự nghiệp ở thành phố lớn trong tưởng tượng của Phạm Đồng Đồng.

Lúc trước, khi còn chưa tới Hàng Châu, từ khắp nơi trên người Thư Tiệp đều tỏa ra ấn tượng về một người phụ nữ đã hoàn toàn bị đô thị hóa, chính là cách ăn mặc sáng sủa, giống với người mẫu trên tạp chí, mùa đông mặc váy ngắn, mùa hè lại càng mặc váy ngắn hơn, chân bước trên đôi giày cao gót thật cao, ban ngày nàng sẽ ở trong văn phòng có hơi lạnh điều hòa xem tạp chí, đánh máy tính, buổi tối sẽ phải đi cái gì mà khiêu vũ uống rượu.

Nói chuyện tiếng Trung xen lẫn tiếng Anh, có một cái nickname tiếng Anh, cái gì mà Elizabeth, cái gì mà Juliet. Khi cười không cười là oa ha ha mà cười thành wahaha, động một chút là hôm nay đi mua một nhãn hiệu nổi tiếng ngày mai lại đi shopping chỗ này chỗ kia.

Nhưng mà, nếu như Thư Tiệp thật sự là kiểu người này, thì chuyện này quả thực không xong.

Phạm Đồng Đồng sẽ có cảm giác mình cùng nàng có khoảng cách quá lớn, là khoảng cách từ Nam Cực đến Bắc Cực. Có lẽ là khoảng cách lưng dựa lưng đi hết một vòng Trái Đất.

Phạm Đồng Đồng còn buồn rầu đến lúc đó gặp mặt, làm sao thân thiết được cùng với Thư Tiệp như trước, may sao tính cách của Thư Tiệp vẫn giống như trong trí nhớ của cô, khoảng cách 7 năm giữa hai người, lập tức biến mất không một dấu vết.

Hoàn hảo hoàn hảo, hết thảy đều như thường ngày.

Phạm Đồng Đồng tung tăng chạy vào trong phòng bếp nấu cơm, còn Thư Tiệp đã mặc sẵn tạp dề rửa rau đốt mỡ.

Phạm Đồng Đồng phụ trách vo gạo, sau đó đánh trứng, làm một chén canh trứng, tiếp theo đổ nước, cắm nồi cơm điện, như vậy là hoàn thành xong phần việc của cô rồi.

Những việc còn lại là để Thư Tiệp làm.

Dựa theo 15 quy định chung sống hòa bình ban đầu đặt ra, là do Phạm Đồng Đồng am hiểu dùng trứng cùng các loại rau củ nên sẽ để cô ấy làm đồ ăn, nhưng chính là vài ngày sau, Thư Tiệp phát hiện Đồng Đồng có rất nhiều chuyện không chịu để ý.

Ví dụ như, có thể ăn mà không cần dùng đến muối, món ăn được nấu ra không mặn không nhạt nhưng cũng không nằm trong phạm vi thích hợp. Đại khái, vẫn có thể ăn được.

Chỉ là Thư Tiệp không muốn chấp nhận. Dứt khoát tự mình động thủ, cơm no áo ấm.

Phạm Đồng Đồng ở chỗ vòi nước vo gạo, hạt gạo nhỏ dài trắng sáng thoạt nhìn trong suốt rõ ràng, trông vô cùng đẹp mắt, không giống loại gạo lúa chiêm hồi còn ở nhà cô vẫn hay ăn. Nước vo gạo xong còn một chút, cô đem qua tưới lên mấy chậu hoa đặt ở trên cửa sổ.

Cả hai đều vội vàng làm việc của mình, cảm thấy được giữa hai người có khoảng không trầm mặc, có chút bế tắc, nhưng không biết làm sao tìm được đề tài để đánh vỡ sự cứng ngắc này.

Phạm Đồng Đồng khuấy động mấy cái lá cây hoa trinh nữ, lá cây trinh nữ xanh biếc đẹp đẽ, cô chỉ mới chạm vào, lá cây đã muốn co lại: "Kỳ thật đứa nhỏ nào cũng rất đáng yêu."

"Xem đứa con nít nhà ai đang nói kìa." Thư Tiệp đem một khối đậu hũ để lên thớt, dùng dao cắt ra làm hai, cắt thành nhiều khối nhỏ bằng nhau.

"Tại sao? Trẻ con không phải đều phát triển giống nhau sao?" Mặt Phạm Đồng Đồng ghé sát lại cây hoa trinh nữ kia, càng dùng sức trêu chọc lá cây, chạm từng cái một, lại phát hiện ra cái lá hình lông chim kia lại có thể vẫn không nhúc nhích, không giống với lá cây trinh nữ bình thường sẽ co rút lại.

Chẳng lẽ cây hoa trinh nữ nhà Thư Tiệp bị đột biến tính cách giống như Thư Tiệp sao?

Chính là ứng với câu nói, người thế nào nuôi ra hoa thế ấy.

"Con nít nhà người thì giống như búp bê, ngoan ngoãn cho người ta ôm cho người ta nựng, nhìn qua là một tiểu thiên sứ đáng yêu, còn nếu như là trẻ con nhà mình á, còn không nghĩ là ác ma được phái xuống để tra tấn người. Thùng cơm, bóc vỏ trứng muối này rồi để vào trong bát." Thư Tiệp đưa một quả trứng muối cho Phạm Đồng Đồng, Phạm Đồng Đồng tiếp nhận, gõ quả trứng vào cạnh bồn rửa, bắt đầu bóc bỏ.

Phần trứng màu đen trong suốt ở trong bại lộ ra không khí, phần QQ còn mềm run lên vài cái, Phạm Đồng Đồng chọc chọc vào thân hình xinh đẹp của trứng muối, cảm giác QQ không tồi, lại không ngờ giữa chừng bị Thư Tiệp đánh một cái vào đầu.

"Cô chọc nó đến nghiện rồi có phải không? Ngón tay có bẩn không đấy? Đi rửa tay sạch sẽ cho tôi, lấy xà phòng rửa, còn không sạch nữa thì dùng a

- xít sun

-phu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!