Phạm Đồng Đồng vào lớp Dưa Hấu, mới biết được, cái gì gọi là quần ma loạn vũ. Một đám ác ma vây quanh người cô, một đại đội yêu cầu, cô không đồng ý thì chúng bắt đầu đạp chân mặc kệ cô, mà đồng ý yêu cầu này thì ngay lập tức một tên nối tiếp một tên chạy đến.
So sánh ra, Phạm Đồng Đồng mới phát hiện lớp Hoa hướng dương của mình có bao nhiêu là đáng yêu, đám quỷ nhỏ đó là những con cừu ngoan biết bao nhiêu.
Nhảy kiểu con thỏ này, Phạm Đồng Đồng biết, vấn đề là cô cần phải đội hai cái tai thỏ, còn có sau lưng buộc thêm một quả cầu lông mượt, thật hao tổn khí chất. Phạm Đồng Đồng nguyên bản không có bao nhiêu khí chất còn sót lại, đều thua trắng trong tay đám tiểu quỷ này.
Phạm Đồng Đồng muốn chảy nước mắt, mới có thể nén đau thương đội tai thỏ lên đầu mình.
Phương Khi Vũ mới là tốt, cô ấy chỉ cần ở một bên, bắt chước tiếng nhạc kia, dùng thanh âm trẻ con, hát lên, right right go go go là đủ rồi.
Còn cô giáo mới Thùng cơm thì bị hành đến thảm thương, không nhảy liền bị bọn nhỏ mặc kệ.
Một đám tiểu bá vương bá đạo, ai cũng không đỡ nổi.
Phạm Đồng Đồng khuất phục, để tay ở hai bên má, giống một con thỏ ngu ngốc, theo tiếng nhạc, liều mạng nhảy.
Cô không cẩn thận, trượt chân lao xuống, ngã trên mặt đất, các bạn nhỏ lại nghĩ đây là kỹ năng pha trò đặc biệt của cô, một đám nhỏ vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Trong tiếng cười hoan hỉ, Phạm Đồng Đồng chỉ có thể cắn chặt răng, đứng lên, chỉnh lại lỗ tai thỏ trên đầu, tiếp tục nhảy.
"Tốt lắm, các con, cô giáo Thùng cơm cũng muốn đi học nữa, chúng ta không thể tiếp tục lưu cô lại được, các con có thấy cô giáo mới tới đáng yêu không nào?"
"Đáng yêu ạ." Có bạn nhỏ còn chạy riêng đến bên người Phạm Đồng Đồng, khuấy động hai lỗ tai thỏ trên đầu cô.
Phạm Đồng Đồng té trên mặt đất giống một con thỏ trắng ngây ngây ngốc ngốc, rơi vào tay một đám tiểu ma đầu.
Phạm Đồng Đồng đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại của đứa nhỏ kia, nửa rơi lệ, nửa cảm động.
"Cô ơi, khi nào cô lại đến chơi ạ?" Lúc cả hai ra đến cửa thì có bé dò hỏi.
Phạm Đồng Đồng ngồi xổm người xuống, nói: "Lần sau nhất định cô sẽ đến chơi."
"Lần sau là khi nào ạ?"
"Lần sau chính là thời gian không xác định, nếu cô rảnh nhất định cô sẽ tới."
"Khi nào thì cô rảnh ạ."
"Lần sau."
"..."
"Cô Thùng cơm, điện thoại di động của cô." Hoàng Phi Hồng ném tới một đồ vật, Phạm Đồng Đồng theo phản xạ bắt được, thứ nằm ở trong tay chính là điện thoại di động của mình, không biết từ lúc nào đã rơi vào tay hắn. Hoàng Phi Hồng khoa tay múa chân một cái chào theo nghi thức quân đội. Mỉm cười 200% thiện lương.
Chỉ có kẻ bình thường âm hiểm mới có thể cười như vậy.
"Thật đáng sợ!" Ra khỏi cửa, Phạm Đồng Đồng phun ra khí trong phổi, bên ngoài bầu trời rộng lớn, không khí thật thoáng đãng, ngay cả những bồn hoa phía trước cũng hé lộ ra những đóa sơn chi xinh đẹp.
Thế giới này thật tốt đẹp! Phạm Đồng Đồng có khí phách sống sót sau thảm họa, cảm giác như thế giới đại biến.
Phương Khi Vũ cùng cô sóng vai đi, Phạm Đồng Đồng dùng khóe mắt nhìn qua, phát hiện trên mặt của người kia thần thái vui mừng. Sắc mặt đỏ bừng, bởi vì hưng phấn mà hiện lên một mầu phấn hồng mộng ảo.
Phạm Đồng Đồng tựa hồ đã phát hiện ra chân tướng, trong nháy mắt sáng tỏ, mà trong nháy mắt lại khôi phục trạng thái vô tri vô thức.
Đợi đến bốn giờ chiều, nhà trẻ tan, những bạn nhỏ bên trong xếp hàng ở sân thể dục, tay nắm tay tiến ra cửa lớn nhà trẻ, dừng lại ở một bên xe bus trường học.
Phạm Đồng Đồng đưa lũ trẻ lên xe, hướng tới các bạn nhỏ bên trong vẫy chào.
"Cô Thùng cơm, hẹn gặp lại!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!