Chương 10: (Vô Đề)

Hiệu trưởng hình như quên không nói rõ phía dưới là chỗ nào.

Phía dưới là một từ rất mơ hồ, dưới lầu, dưới lầu có 2 tầng, 10 gian phòng, cái này có nghĩa Phạm Đồng Đồng cần phải vào từng gian phòng hỏi thăm từng người ở bên trong.

Phạm Đồng Đồng ở trước cửa gian phòng chuẩn bị tư tưởng, đi vào đi vào đi vào, không được chùn bước phải đi vào.

Cửa phía sau mở ra, một phụ nữ lớn tuổi ước chừng đã ba mươi từ trong đi ra, trong tay cầm một lọ sữa chua, cô ta nhìn thấy Phạm Đồng Đồng, ánh mắt đằng sau thấu kính đảo một vòng lên người Phạm Đồng Đồng, có thể so sánh với tia X.

"Cô có chuyện gì?" Người nọ dò hỏi.

"Em tìm cô Lăng Thục Phân. Hiệu trưởng bảo cô ấy sẽ nói cho em biết phải làm như thế nào." Phạm Đồng Đồng duỗi thẳng cổ cố gắng nhìn vào trong văn phòng, người phụ nữ trước mặt dời vị trí, ngăn trở tầm mắt của cô, nói: "Đi theo tôi." Uống nốt nửa bình sữa chua, cô ta vòng qua Phạm Đồng Đồng, hướng xuống dưới lầu.

Phạm Đồng Đồng vội vã đuổi theo cô ta.

"Chị là cô Lăng Thục Phân?"

"Ừ."

"Em nên làm gì? Em còn chưa chuẩn bị tốt."

"Cô đi theo tôi là được rồi."

"Vâng ạ." Phạm Đồng Đồng cùng đi, nhìn ngó xung quanh, bên trong phòng học bố trí rất nhiều truyện cổ tích, ghế dựa bảng nhỏ còn có mấy bức tranh phi thường đáng yêu. Giống như một quốc gia nho nhỏ, đi vào, mọi người sẽ trở nên thấp bé, trở lại thời điểm mấy tuổi.

"Vào đi." Cô giáo Lăng đưa Phạm Đồng Đồng vào một phòng học, bên trong đã có mười lăm đứa trẻ ngồi trên những chiếc ghế nhỏ màu xanh biếc, tư thế khác nhau, biểu cảm vô cùng đáng yêu, mặc đồng phục, khuôn mặt tròn vo cùng đôi mắt sạch sẽ xinh đẹp.

Phạm Đồng Đồng nhìn những đứa nhóc đáng yêu này, ngay lập tức muốn xông tới ôm lấy khối thân thể đầy đặn kia, hung hăng véo khắp khuôn mặt của bọn nhỏ chơi.

Thật đáng yêu, loli ngoan, đứa nhỏ mặc tiểu âu phục thật dễ thương... Phạm Đồng Đồng chùi nước miếng ở góc miệng.

Cô giáo Lăng nhìn giáo viên thực tập lộ ra nụ cười ngây ngô, có chút nhức đầu.

"Các con chào buổi sáng!" Cô giáo Lăng vỗ tay, trên mặt nở nụ cười thật lớn, khom người nói buổi sáng tốt lành với các bé.

Có mấy bé gái ngoan ngoãn đáp lại, cũng có mấy bé thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm nhìn cô.

Nhưng đại bộ phận bé nhìn Phạm Đồng Đồng bằng ánh mắt tò mò, Phạm Đồng Đồng một tay vắt chéo sau lưng, làm mặt quỷ, hướng bọn nhỏ chào.

Chú ý trọng tâm đã dời lên người Phạm Đồng Đồng, cô Lăng chỉ vào Phạm Đồng Đồng giới thiệu: "Đây là cô giáo mới của các con, cô giáo Phạm. Các con có thích cô không?"

"Thích ạ." Thanh âm non nớt trăm miệng một lời trả lời.

Cảm giác được hẳn mười lăm người thích, khiến cho đầu Phạm Đồng Đồng nóng ran, trên mặt hiện lên hai đóa hồng vân.

Thật sự chưa từng có người nói thích cô, lớn tiếng như vậy, lại còn không che dấu chút nào.

Trẻ con thật là tốt, trẻ con không biết kiêng dè, cũng sẽ không lo nghĩ nhiều. Bởi vì trẻ con chỉ cần lần đầu thấy thuận mắt, liền không chút keo kiệt nói thích bạn.

Hãy nói thêm nữa đi các con! Phạm Đồng Đồng mở to mắt, trong lòng khao khát.

"Giờ cô Phạm sẽ giới thiệu mình nhé? Các con có muốn biết thêm về cô giáo mới không nào?"

"Có ạ."

Phạm Đồng Đồng ưỡn thẳng người, cúi đầu thật sâu, nói "Chào các con, cô tên là Phạm Đồng..."

"Cô Thùng cơm!"

*Hình như Phạm Đồng và Phạn Đồng = Thùng cơm = Kẻ vô dụng có cùng phát âm trong tiếng Trung, 1 thanh niên không biết tiếng Trung suy luận cho hay :)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!