Bấy giờ là 8 giờ sáng.
Vào mùa hè mặt trời mọc sớm hơn những ngày khác trong năm.
Hôm nay thời tiết khá tốt. Không mưa không nắng quá.
Một ngày mà đáng ra sẽ là khởi đầu tốt đẹp cho một ngày mới.
"Tôi tên là Phạm Đồng Đồng."
"Thì?" Mắt Thư Tiệp híp lại thành một đường cong, ước chừng co lại còn có mấy millimet, nàng nhìn người ở trong khe cửa, có thể thấy một nửa gương mặt đối phương, còn có một nửa cơ thể, nhưng như vậy cũng là đủ rồi, cô gái kia rõ ràng ngủ không đủ khiến cho nước da thô ráp chứa nhiều dầu, thiếu bảo dưỡng nên da chết bịt kín lỗ chân lông, chất tóc xơ xác chẻ ngọn bồi thêm đã qua một lần nhuộm thuốc kém chất lượng nên màu tóc không hề đồng đều, đôi môi rõ ràng không bôi qua son dưỡng, khô và nứt nẻ, cô ta còn có thói quen liếm môi thế nên lại càng khiến cho nó thiếu nước trầm trọng, trên người có mùi thuốc lá nhàn nhạt. Ăn mặc thì lôi thôi không chú trọng tiểu tiết.
Nói tóm lại, để cho ra một câu kết luận thì đó chính là "Cô là ai, tôi không quen cô, cô đi ra đi".
"Tôi tên là Phạm Đồng Đồng." Người đứng ở cửa lại một lần nữa nhắc đến cái tên tầm thường không có gì đặc biệt kia, Thư Tiệp gật đầu, trước mặt cô ta thản nhiên đóng sầm cửa lại.
"Phạm Đồng Đồng? !" Thư Tiệp xoa xoa nếp uốn giữa hai hàng lông mày, cô đã thức hai đêm rồi, trong mắt đã bắt đầu xuất hiện tơ máu, làn da khuyết thiếu hàm lượng nước, đầu óc cũng trở nên cứng ngắc, giống như một chiếc máy cũ không được tra dầu, cố gắng dùng sức vặn lên, rốt cuộc chỉ ra được những tiếng cọc cạch, vặn vẹo một chút xíu coi như là đã khách khí đáp lại chủ nhân.
Thư Tiệp đối với cái tên người này hoàn toàn không có phản ứng gì, trong đầu nàng bây giờ là giường, là chăn ấm đệm êm, là chén cháo thịt thơm ngon của cửa hàng cháo bên ngoài tiểu khu.
Phạm Đồng Đồng là cái gì, có ăn được không, kệ cô ta.
Đông đông đông đông... Tiếng đập cửa dồn dập lại dùng sức, cánh cửa sắt thật dày bị người ngoài cửa gõ theo tiết tấu dày đặc cũng không phải là một chuyện dễ dàng, khi nàng đã đại gian đại ác rời bỏ cánh cửa lớn, chỉ còn cách ba bước chân nữa là tới được phòng ngủ thì Thư Tiệp dừng lại.
Cửa phòng ngủ đóng kín, bên trong đã kéo sẵn màn che phủ ngăn cách nàng với ánh sáng mặt trời buổi sớm, nội thất bên trong sâu thẳm giống như một cái tử cung ấm áp và an toàn đang yên lặng chào đón nàng.
Rầm Rầm... Lần này là trực tiếp dùng chân đá.
Thư Tiệp nổi giận, mở cửa ra, người nọ vẫn dang duy trì trạng thái nâng chân, dây giày tung tóe, kéo lê trên mặt đất. Người nọ buông chân, đứng vững, lần thứ hai tự giới thiệu: "Tôi tên là..."
"Tôi biết cô là Phạm Đồng Đồng." Thư Tiệp đoạt lời của cô ta.
Không hiểu sao người kia cúi đầu, tay vòng quanh phía dưới, giống như trẻ con cầm lấy vạt áo sơ mi của mình.
"Cô là nhân viên tiếp thị?"
"Tôi..."
"Tôi đã nói rồi, bảo hiểm nhân thân công ty tôi đã mua, tôi không cần bảo hiểm xe, tôi chưa có con cái, người trong nhà tôi có tiền không cần tôi phải quan tâm đến họ, cho nên không cần bán bảo hiểm cho tôi, còn nếu như cô muốn bán đồ trang điểm, thì xin thưa, tôi chẳng có lý do gì để tin vào một nhân viên tiếp thị ngay cả da của mình cũng không thể bảo dưỡng cho tốt."
"Tôi..."
"Tóm lại cô muốn nói cái gì!" Thư Tiệp bị cái bộ dạng ngập ngừng ấp úng làm cho đáy lòng giống như có một quả rốc
-két đang cháy sát đít, ngủ không đủ cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho nàng mất đi sự kiên nhẫn cùng tự kiềm chế, tay nàng cũng đã đặt sẵn ở trên cửa, chỉ cần hơi dùng sức một tí thôi là có thể say goodbye với khuôn mặt ngoài cửa kia.
"Cậu vẫn thế." Người ở cửa cúi đầu khẽ nói.
"Cái gì?" Thư Tiệp mở to hai mắt nhìn.
"Tôi nói cậu vẫn thế chẳng thay đổi gì." Phạm Đồng Đồng mân mê môi, tuy rằng không phải đang mỉm cười, nhưng ở má bên trái cách khoảng một móng tay có vết lõm vào một chút, miễn cưỡng thì có thể gọi đó là lúm đồng tiền.
"Tôi không hiểu cô đang nói cái gì." Nếu như một người nói quen bạn mà bạn lại không thể nhớ ra được người đó, thì chỉ có thể gọi đó là nghiệt duyên long long ago, nếu như cứ cố gắng để đi nhớ lại cái loại chuyện này thì chẳng khác nào tự gây sức ép đối với đầu óc của mình. Đầu óc của Thư Tiệp giờ phút này nói "Chúng tôi say no với công việc khổ cực", toàn dân bãi công, tiêu cực phản đối.
"Đừng đóng cửa." Vào cái khoảnh khắc Thư Tiệp sắp đóng sầm cánh cửa, người nọ vươn tay chặn lại khe cửa, cánh cửa đập vào ngón tay cô ta, thời điểm đóng cửa còn có thể cảm nhận được sự va đập thốn đến thế nào. Thư Tiệp lần thứ hai mở cửa ra, quay đầu ngắm nhìn căn phòng nhỏ hôn ám của mình, lường trước nếu như mình muốn trở vào sẽ là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Phạm Đồng Đồng ôm lấy ngón tay của mình, các đốt ngón tay có chút đỏ nhưng không sưng. Hẳn là không chết được.
Thư Tiệp không chút đổi sắc nhìn cô ấy, không mang theo một chút gì gọi là áy náy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!