Chương 5: Mộng Tỉnh - Là Cậu Giết Tôi, Cậu Phải Trả Giá

Đứng giữa bức ảnh là cô gái mặc tây trang màu đen, mái tóc dài được cặp gọn gàng phía sau đầu, gương mặt hướng về phía camera nở ra nụ cười nhợt nhạt. Ở bên cạnh cô là bốn năm người, trước ngực họ đeo những tấm thẻ giống nhau, điểm bất đồng chính là, nụ cười trên môi những người này càng thêm chói lọi.

Trên tấm ảnh chụp có một một cái biểu ngữ màu đỏ, mặt trên viết "Cuộc họp thường niên 201X công ty XX".

Tôi chỉ vào một người trong đó, quay mặt qua hỏi Hạ Tình: "Đây là em à?"

"Vâng." Hạ Tình đang gọt táo, nhìn thoáng qua bức ảnh chụp "Trong cuộc họp thường niên năm ngoái, em cùng mấy đồng nghiệp chụp, lúc bọn họ gọi chị qua, chị còn không vui đâu."

Tôi nghĩ tới lúc trước, cô ấy nói là tôi không thích chụp ảnh, xem ra là thật, tôi nhìn cô gái đứng giữa bức ảnh hồi lâu, vẫn là phản ứng thì ra cô ấy là chính mình lúc trước.

"Được rồi." Hạ Tình đưa quả táo đã được gọt vỏ gọn gàng cho tôi, khi tôi nhận lấy nó, ánh mắt của cô ấy dừng lại ở trên phần băng gạc bao quanh cổ tay tôi.

"Cám ơn." Tôi đưa tay dời đi.

"Dục Phàm..." Hạ Tình cắn cắn môi, sửa miệng lại "À, quản lý Tô."

Tôi cầm quả táo, không lên tiếng nhìn cô ấy.

"Lúc trước bác sĩ nói là khi chị bị tai nạn xe cộ, đại não đã bị va chạm, việc khôi phục có thể cần phải tốn một khoảng thời gian rất dài, vậy nên chuyện Tằng Lam... Chị đừng suy nghĩ nhiều." Giọng nói của Hạ Tình rất nhẹ, rụt rè, có lẽ là vì nghĩ mình không có lập trường gì để nói ra những lời này.

"Hạ Tình." Tôi ngẩng đầu lên cẩn thận chăm chú nhìn cô ấy "Những lời nói trước kia của em đối với tôi đều chỉ là để gạt tôi thôi à?"

Nếu như đã phải tuyệt vọng, thì cũng phải tuyệt vọng cho đến tận cùng mới có thể hoàn toàn mất hết hy vọng.

Cô ấy sửng sốt vài giây, trên mặt bởi vì điều gì đó mà nhiễm thượng vài phần ửng đỏ: "Không phải."

Tôi đợi cô ấy nói tiếp.

"Em thật sự thích chị, từ khi vào công ty cho đến tận bây giờ, em cũng không rõ là bao nhiêu ngày, em vẫn... vẫn luôn thích chị." Cô ấy cúi đầu nói xong, tạm dừng một lát, mới thu được đủ hết dũng khí nâng lên mặt lên nhìn tôi.

Tôi bị lời thổ lộ này khiến cho giật mình, vội vàng cắn quả táo để che đi nội tâm đang xấu hổ, rồi rất nhanh sau đó lại nghĩ tới Tằng Lam.

"Tằng Lam, thì ra cô ấy là bị tôi hại chết." Cho nên Tằng Lam muốn trở về tìm tôi, sợ là không muốn để cho tôi ở lại trên đời an nhàn sống sót, lúc ấy mà Hạ Tình không đúng lúc đuổi tới thì cũng tốt, tôi sẽ chẳng phải ôm theo mặc cảm tội lỗi sống qua ngày.

"Chị đừng nói như vậy..." Hạ Tình từ trong túi đem ra một cái notebook, là của tôi, cô ấy ấn nút khởi động máy, ánh mắt săn sóc nhìn tôi "Trước kia em không để cho chị dùng máy tính, là sợ chị ở bên trong nhìn thấy thứ không nên thấy. Em đã cố gắng xóa nó vài lần, nhưng chị đã bảo mật nó, em xóa không được."

Tôi đem máy tính đặt ở trên bàn nhỏ trên giường bệnh, máy tính xách tay sạch sẽ gọn gàng, lúc khởi động xong tự động hiện lên cửa sổ đăng ký trò chuyện, tôi nghĩ, rồi dựa vào tiềm thức đánh ra một chuỗi ký tự, màn hình hiển thị đăng nhập thành công.

Bạn bè tôi add cũng không nhiều, chủ yếu là bạn bè đồng nghiệp, avatar Tằng Lam để ảnh của chính mình, trạng thái offline đen trắng giống như một cái di ảnh.

Mở ra cửa sổ trò chuyện cùng cô ấy, không có nội dung gì đáng kể, ngẫu nhiên có vài câu, cũng chỉ là tôi thúc giục cô ấy sớm trở về nhà, tin nhắn cuối đã là hai tháng trước.

"Cậu nói cậu không nhận ra người đó ư, tôi đã lại một bản từ máy tính của cậu rồi."

Tằng Lam nhắn trở lại: "Tô Dục Phàm, cậu là đồ khốn nạn."

Tôi rốt cuộc cũng ý thức ra được đó là gì, vội vàng mở ổ D, bấm mở thư mục ẩn ra, bên trong có một file video, tôi ấn mở, ngay lập tức máu đông tụ lại.

Cô gái đang liên tục thở gấp dưới thân người đàn ông kia... Thật sự là Tằng Lam? Cô ấy không từ thủ đoạn gì để lấy lòng người đàn ông kia, phô bày ra đủ loại tư thế đáng thẹn, màn hình là cố định, không hề né tránh bộ phận tối riêng tư của cô ấy, người đàn ông kia dùng đủ loại từ ngữ để hạ nhục cô ấy, cô ấy lại cười đến run rẩy hết cả người.

Tôi đóng máy tính lại, một lúc lâu không thể nói nên lời.

"Dục Phàm, chị không sao chứ?" Hạ Tình lo lắng hỏi.

Tôi lắc đầu, hít một hơi thật sâu.

"Em không nên để cho chị xem." Hạ Tình tự trách bản thân "Chị không thể chịu được đả kích, em lại để cho chị xem thứ này... Em thật sự là..."

"Tôi không sao." Tôi gượng ép cười, chỉ cảm thấy bi ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!