Chương 4: Mộng Hỏa - Tôi Sẽ Không Để Cậu Một Mình Trên Thế Giới Này... Tiêu Dao Khoái Hoạt

Khoảng lặng khiến cho một người cảm thấy hít thở không thông, chính là vài giây đối diện ngắn ngủi, trong ý thức của tôi lại giống như cả một thế kỷ đã trôi qua vậy.

"Thực xin lỗi." Hạ Tình cúi đầu xuống chấm dứt câu chuyện, hy vọng của tôi chìm dần đi theo từng động tác của cô ấy, rơi xuống rơi xuống mãi cho đến khi không còn tồn tại nữa.

Giả dối, tất cả đều là giả dối...

Tôi bất giác khẽ cười ra tiếng, Hạ Tình dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía tôi, tay đưa ra muốn nắm lấy tay tôi, còn chưa kịp đụng tới, tôi đã căm hận mà né tránh.

"Dục Phàm, đợi tới lúc thích hợp, em sẽ giải thích cho chị hết thảy mọi chuyện, hiện tại chị đừng như vậy có được không?" Hạ Tình đỡ lấy vai của tôi, ngữ khí nhẹ nhàng ôn nhu, thậm chí mang theo ý tứ cầu khẩn, bộ dạng không nóng không  lạnh này đối với tôi lại trở thành phiền toái.

"Rốt cuộc trong lời nói của cô, có bao nhiêu câu là thật?" Đại não của tôi trống rỗng, khàn cả giọng chất vấn cô ta.

Hạ Tình không nói được gì, chậm rãi buông tôi ra.

"Cô đi đi, tôi sẽ đi hỏi Tằng Lam." Tôi đưa lưng về phía cô ta, lạnh lùng nói.

Yêu càng sâu, trách càng nặng, tôi nghĩ tôi đã vô cùng yêu Hạ Tình, thế cho nên sau khi biết được chân tướng sự thật, trái tim cảm giác đau đến tận tâm can.

"Tằng Lam?" Hạ Tình nắm bắt lấy câu nói của tôi "Không phải chị ấy đã..."

Lỗ tai tôi ù ù, như thể đã mất đi khả năng suy nghĩ, tôi dựa vào vách tường, chậm rãi đổ sụp xuống mặt đất, đầu đau như muốn vỡ tung ra.

"Đi ngay!" Tôi run run chỉ hướng về phía cửa phòng "Tôi muốn ở một mình, cô hiểu chứ?"

"Sao chị lại có thể hỏi chị Tằng Lam được?" Hạ Tình vẫn không chịu buông tha tôi "Làm thế nào chị có thể hỏi chị ấy được?"

"Không liên quan đến cô." Tôi thô bạo đẩy cô ta ra khỏi phòng, hai chân cô ta vừa đặt ra ngoài khung cửa, tôi ngay lập tức đóng sập cửa phòng lại.

Cô ấy ở bên ngoài phòng đập cửa thật mạnh, liên tục gọi tên tôi, tôi không để ý tới, nằm ở trên giường, ngẩn ngơ trước một bên giường trống rỗng.

"Dục Phàm, em đi ra ngoài một chút, chị đợi em trở lại được không?"

Qua hồi lâu, Hạ Tình hẳn là đã mệt mỏi, giọng nói run rẩy, tôi giả bộ không nghe thấy gì, chôn cả người vào trong chăn. Tuy vậy, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng động cô ta gây ra, tiếng của chìa khóa tra vào ổ, hẳn là tuy vội vội vàng vàng nhưng vẫn không quên khóa trái cửa.

Lòng tôi giống như nước lặng, Hạ Tình muốn làm cái gì, tôi mặc kệ, cô ta không phải vợ tôi, vợ tôi...

Nàng đã chết rồi.

Trong bồn tắm lớn là nước ấm áp, tôi cởi quần áo trên người, vùi cả thân mình ngâm ở trong đó.

Trái tim lạnh lẽo, giống như mùa đông chết lặng, đối với mọi vật xung quanh không có tri giác, tôi ngồi ở trong bồn tắm lớn, chậm rãi ôm lấy đầu gối của mình, môi không tự giác rung động, khẽ than thành tiếng: "Tằng Lam, cậu ở đâu?"

Ghé mắt sang, mái tóc dài màu đen ở bên cạnh bồn tắm lớn màu trắng, hạ tầm mắt xuống, Tằng Lam đang dựa vào bồn tắm, vẫn duy trì tư thế giống tôi.

"Tớ hứa với cậu, tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu."

Cảm giác bị toàn bộ thế giới vứt bỏ, khi nghe đến những lời này, trong nháy mắt, tựa hồ có gì đó ứ đọng ở trong cổ họng tôi, tôi muốn khóc thật lớn, nhưng lại chẳng thể phát ra âm thanh gì.

Tằng Lam lẳng lặng nhìn tôi, cùng tôi khổ sở, đợi chờ tôi mở miệng.

"Tớ nên làm gì bây giờ?" Tôi rốt cục đã ngừng khóc thút thít, tuyệt vọng hỏi, "Tớ có thể làm gì đây?"

Tằng Lam cầm lấy tay của tôi, mở ra năm ngón tay, cùng tôi đan vào nhau.

Tôi bất lực nhìn sâu vào trong đôi mắt nàng, giọng nói mang theo sự cầu xin: "Tằng Lam, cậu nói đi, tớ nên làm gì bây giờ?"

Một người bị cha mẹ vứt bỏ, một người đã mất đi sự nghiệp, một người bị lừa gạt còn tin tưởng, thậm chí còn yêu kẻ lừa gạt mình... Đã như vậy rồi thì sinh tồn còn có ý nghĩa gì?

Tằng Lam giống như nhìn thấu tâm tư của tôi, nàng giơ lên khóe miệng, ngữ điệu thật bình tĩnh: "Còn có gì để làm nữa đây? Chúng ta ở bên nhau không phải đã đủ rồi sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!