Chương 3: Mộng Trung - Hạ Tình, Rốt Cuộc Cô Là Ai?

Tôi đã làm sai chuyện.

Phản ứng của Tằng Lam khiến cho tôi vô cùng áy náy, giống như tôi quả thực đã phạm phải một sai lầm không thể nào tha thứ được.

Cả đêm, tôi nghe tiếng hô hấp nhẹ nhàng của Hạ Tình, nhớ lại đôi mắt sung huyết vì giận dữ của Tằng Lam, chân thật rõ ràng đến vậy, khiến cho tôi cảm thấy tại căn phòng ngủ tối đen như mực này, cặp mắt đó vẫn đang mang theo oán khí nhìn chằm chằm vào tôi.

Thời điểm Hạ Tình dậy đi làm, tôi vẫn không tài nào đi vào giấc ngủ, nhưng lại không cảm thấy mệt mỏi, có lẽ là do ban ngày ngủ nhiều rồi, cho nên khi tỉnh lại có tinh lực để nghĩ về đủ loại chuyện, bên trong mỗi hình ảnh đều là Hạ Tình, Tằng Lam cũng thỉnh thoảng xuất hiện thân ảnh.

Đột nhiên bao quanh thân thể tôi không hiểu sao cảm thấy rét lạnh, tôi nắm thật chặt chăn, lại cảm thấy có gì đó không đúng, tay quay về bên hông liền đụng phải một cánh tay không thuộc về mình. Theo bản năng, tôi bật dậy trên giường, ngạc nhiên không biết từ lúc nào Tằng Lam đã lại xuất hiện.

"Dục Phàm, cậu là của tớ." Nàng nói từng chữ một, vết thương đã khô nơi khóe miệng bởi vì dùng quá nhiều sức mà vỡ ra, bên trong lộ ra mảng thịt màu đỏ sậm.

Tôi không nói gì, hoặc là không có lời nào để nói.

"Cậu đã từng nói cậu sẽ chỉ thích một mình tớ."

Quỷ cũng sẽ rơi lệ? Tôi chưa từng từng có khái niệm này, cho nên khi tôi nhìn thấy những giọt nước trong suốt lướt qua gương mặt Tằng Lam, tôi hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Tuy rằng bản thân tôi đối với nàng thủy chung vẫn chẳng hề biết gì cả, nhưng đối mặt với một linh hồn bi thương đến vậy, trái tim tôi sinh ra khổ sở, bởi vì tôi hoàn toàn không biết có thể làm cách nào để an ủi nàng, hơn nữa tôi cũng không thể bởi vì nàng đau lòng mà bỏ quên đi Hạ Tình được.

"Thực xin lỗi." Lời giải thích của tôi đến chính mình nghe được còn thấy rõ ràng là chẳng có giá trị gì.

"Dục Phàm, vì sao... vì sao cậu lại không nhớ ra tớ?" Tằng Lam cầm lấy tay tôi, lôi kéo nó đặt lên má nàng, nước mắt nàng tiến nhập trái tim tôi, đồng thời lại chẳng thể cảm thụ nổi độ ấm.

Tôi hối tiếc nhìn nàng, chỉ biết lặp lại ba từ thực xin lỗi.

"Cậu chẳng qua chỉ là một công cụ để cho Hạ Tình thăng chức mà thôi." Tằng Lam lạnh lùng cười, trên miệng giống như có nét trào phúng tôi không rõ.

Tôi hoang mang nghiêng đầu, đối phương nói rõ ràng là tiếng Trung, đối với tôi sao lại nghe không thể hiểu nổi?

"Sau khi cô ta vào công ty vẫn là cấp dưới của cậu, ở trong công ty biểu hiện xông xáo, cậu đã vài lần nói với tớ cô ta cực kỳ có khả năng. Một kẻ có khả năng như vậy, sao có thể cam lòng chỉ là một viên chức nho nhỏ ở trong công ty nhiều năm như vậy?"

"Ý của cô là..." Tôi bất an ấn huyệt Thái Dương, nơi đó đang đập thình thịch.

"Cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tất cả là bởi vì cô ta đã động tay động chân với xe của cậu, cậu chết rồi, cô ta mới có thể nghiễm nhiên ngồi lên vị trí của cậu. Không tin, cậu hỏi cô ta mà xem, xem cô ta nói được gì nào?" Tằng Lam khơi mi, vẻ mặt căm tức.

"Chuyện ấy..." Tôi vẫn không muốn tin, người trong câu chuyện Tằng Lam nói là người kia, người cùng tôi đồng giường cộng chẩm, Hạ Tình "Nếu cô ấy thật tình muốn hại tôi, sao sau khi tôi gặp chuyện không may lại đi chiếu cố tôi?"

"Dục Phàm, cậu đúng là đầu đất." Tằng Lam nói đau lòng đến cực điểm "Cô ta có thật là chăm sóc cậu không? Cô ta giữ cậu ở bên người là sợ cậu nhớ lại chuyện trước kia sẽ phá hư hết kế hoạch tỉ mỉ của cô ta đấy."

Dứt lời, Tằng Lam nâng mặt lên, gương mặt không chút lay động nhìn lên trần phòng ngủ: "Căn phòng này là tớ và cậu mua, cậu nói rằng chúng ta phải có một cái nhà, như vậy mới biểu hiện cho sự chung thủy. Ai biết... Căn nhà tớ và cậu cùng nhau trang trí, nay lại rơi vào tay ả đàn bà kia."

"Tằng Lam" Tôi không nhịn được lên tiếng "Hạ Tình, cô ấy không phải loại người như cô nghĩ đâu."

"Thế thì là loại nào?" Tằng Lam có chút uất giận, tôi nhìn xung quanh đôi mắt nàng có những đường tơ máu xuất hiện "Tô Dục Phàm, cậu cùng cô ta ở cùng nhau được bao lâu? Cậu nghĩ cậu hiểu thấu được con người cô ta ư? Cậu chẳng qua cũng chỉ là một công cụ, một công cụ để thượng vị để vơ vét của cải mà thôi."

Nàng nhả ra từng chữ, giống như một cái máy bắn đinh sắt bén nhọn, trực tiếp ghim vào nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi, đau đến ứa cả mồ hôi.

"Đừng nói nữa..." Tôi mở miệng, âm vực đã tràn đầy sự cầu xin.

"Nghĩ thử đi, vì sao máy tính trong này cần phải có password để khởi động? Là do Hạ Tình không muốn cậu liên hệ với bên ngoài đấy, cậu hiểu không?"

"Đừng nói nữa... Đừng nói nữa..." Tôi vò lấy mái tóc dài, đau đớn trên da đầu truyền đến  cũng không bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng tôi.

"Dục Phàm à" Gương mặt Tằng Lam bỗng nhiên dịu lại, nhẹ nhàng ôm tôi vào trong lồng ngực nàng "Chỉ có tớ là là người yêu cậu nhất, nhưng chỉ vài ngày nữa là tớ phải đi rồi."

Lòng tôi căng thẳng, không hiểu sao lại cảm thấy khủng hoảng: "Cô muốn đi đâu?"

Tằng Lam thở dài, tự giễu mình cười: "Tớ là quỷ, thế giới này không dung nạp tớ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!